(¯`•¸·´¯)♥♥♥Angel Ran City♥♥♥(¯`•¸·´¯)

Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng ký

Chào mừng đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biêt cách sử dụng diễn đàn
» Để có thể tham gia thảo luận, bạn phải đăng ký làm thành viên.Bấm vào đây để đăng ký.


|

[Oneshot] Gỡ nối (5 years later)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon 2 Jul - 15:48
avatar

Spum-chan
Spum
Spum-chan

Giới tính Giới tính : Nữ Zodiac : Virgo
Chinese zodiac : Buffalo
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 16
Power Power : 502257
Sinh Nhật Sinh Nhật : 03/09/1997
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 06/06/2012
Tuổi Tuổi : 20
Đến từ Đến từ : Hội phởn=]]

Thông tin thành viên
Giới tính Giới tính : Nữ
Zodiac : Virgo
Chinese zodiac : Buffalo
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 16
Power Power : 502257
Sinh Nhật Sinh Nhật : 03/09/1997
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 06/06/2012
Tuổi Tuổi : 20
Đến từ Đến từ : Hội phởn=]]
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Oneshot] Gỡ nối (5 years later)



Author: Devil_tears
Nguồn: MCF


Hạnh phúc là bong bóng nhỏ bé,mong manh,chỉ cần dao động cũng sẽ làm nó tan vỡ.Hạnh phúc trong tay tan chảy khi nó chạm đến sự cố cuộc đời

Ước mơ mãi là ước mơ,nó ko thể 1 cách thực sự đạt đc hoàn toàn....Và cô,mong đc gặp lại anh

Đã rất lâu,từ 5 năm trc,đến h vẫn im hơi lặng tiếng

Cô ko còn ở Nhật,cô sang Mỹ,sống và làm việc 1 cách suôn sẻ,nói chính xác công việc làm cô quên đi tình cảm.Cô giống mẹ,chung tình,dù cho xa mặt cách lòng thì tình cảm vẫn ko thay đổi.Nhưng vì số phận,sợi chỉ đỏ cứ kéo dài kéo dài mãi,chẳng thể nào tìm đc 1 con mèo hay đại loại như thế để vờ nó lại….Nói tóm lại,tình yêu là 1 giấc mơ

Ít ra thì cô từng nghĩ rằng,cô sẽ chờ đc,đúng,cô đã chờ,bây h có phủ nhận thì cái chân lí đó cũng ko sai đc:Cô đang chờ,vẫn chờ hắn.

Cô trốn đi để lại Conan sau lưng.Cô từng nghĩ chỉ cần nhìn Conan thôi cô sẽ cảm thấy ấm áp hơn,đỡ trống trải hơn những ngày hắn ko ở đó…Bây h bỏ đi nghĩa là ..bỏ đi tất cả.

-Ran-chan,em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh-Hakuba nhắc cô,anh rất bận nhưng vẫn còn để dành thời gian cho cô,anh mỉm cười.Ít ra anh ko cù lần như tên đó,hắn chẳng hiểu tình yêu là cái thứ gì,chắc cũng ko biết từ đó có trong từ điển của hắn hay ko,nhìn những lúc hắn cười,rồi ngủ,rồi suy tư…H nói đến cứ như là giấc mơ,nó đã mãi mãi bị đắm ở tuổi 17

Cô đã đc cầu hôn hơn 2 tháng rồi.Thật ra cô rất dễ lấy cảm tình của mọi người,anh đã mến cô từ ngay lần đầu gặp năm 17 tuổi.Cô vs vẻ người mảnh khảnh dắt theo 1 cậu bé kháu khỉnh đến tòa biệt thự bí ẩn,nhìn ánh mắt nhân từ của cô ấy,dường như đó là ánh mắt bất kì người phiêu lãng muốn sở hữu,1 nơi cần chở che,cần trở về

-Em vẫn chưa quyết định đc….-Cô buông thõng

--------------Phòng làm việc-------------

“Bíp””Bíp” Tiếng máy fax mỗi lúc 1 rồn rã hơn.Cô loạng choạng ngồi dậy.Thấy trên vai mình có 1 chiếc áo khoác,hẳn là Hakuba,anh ấy thật chu đáo với phụ nữ,hèn gì ai cũng thích,cô bật cười.Khẽ chùi mắt cô lại gần máy fax

Là 1 tập tin,rất nhiều,rất nhiều ảnh

From:Tokyo-Japan***Văn phòng thám tử Mori***Ayumi Yoshida

Cô thu nhặt từng tờ lên xem.Là những hình ảnh thật đáng yêu của Tantei Boys,Haibara h đã chừng chạc lắm rồi,nhìn càng thêm sắc sảo,Ayumi cũng ra nét thiếu nữ,Mitsuhiko và Genta cũng cao hơn,rồi hình ba cô,vẫn là cái bàn rượu và tivi trực tuyến đua ngựa ấy,ko biết có ai quét dọn hay ko.Mẹ cô cũng rất nổi tiếng,Ayumi còn chụp vs tờ báo đăng trang bìa đầu “Luật sư nổi tiếng nhất Tokyo-Kisaki Eri”.Còn có cả thư,nói về rất nhiều mọi việc ở Nhật Bản,nhưng lục mãi,cô chẳng thấy chút gì về Conan cả.Hay tại Ayumi đã quên

……..Cô lặng đi,ko,rõ là ko quên đc.Cuối thư,còn có 1 tấm hình,Conan đang nhìn hướng về đâu đó xa xăm,cặp mắt chững chạc,khác chăng Shinichi chỉ mỗi cặp kính mà thôi

Hi,mọi người rất vui vẻ chụp hình cho Ran-neechan,nhưng có mỗi Conan ko chịu >”<.Em thuyết phục mãi ko nghe,đã thử chụp lén rất nhiều lần nhưng lúc nào cũng hư hết và cũng bị Conan bằng cách “thần thánh” nào đó xóa hết.May là em còn chụp đc tấm hình.Xinh quá phải ko neechan!em biết là cậu ấy nhớ chị lắm.Chị hãy quay về đi.À….đúng rồi,trc đó cậu ấy còn đi Mỹ nữa,chị có gặp ko?Em ko nghe kể chuyện,có vẻ như cậu ấy nói chỉ tham wan,nhưng em ko nghĩ vậy

Chị còn nhớ lúc trc e nói gì ko.có vẻ như Conan thích là chị….em vẫn ko thể nào địch đc.Ran-neechan quả rất dễ thương,em ko thể nào ghét chị đc



……..Những dòng chữ sau như nhòa đi.Cô cầm nó thật lâu,mái tóc rũ xuống.Cô nhấc điện thoại gọi cho Hakuba

-Alo,Ran à….Em phải ko?-Hakuba đang ở nơi nào đó rất náo nhiệt,giọng anh điềm tĩnh.

-Là em đây-Ran đáp lại

-Muộn thế này sao em chưa đi ngủ?Có chuyện gì thế?Hay em chưa ăn tối?-Anh thờ dài sườn sượt,giọng nói đầm ấm ko hề thay đổi

-……..
Shinichi,mau về thôi-Cô hét lên khi tên thám tử đó cứ ngồi lí trong lớp ngủ gật

Shinichi,có phải lúc nào cậu cũng nhìn tớ ko

Shinichi,mau về đi,chỗ này nguy hiểm lắm

Shinichi,Shinichi…Chúng ta đi về nào

Shinichi,cậu thật lòng vs ai đó đi chứ

Shinichi,cậu có hiểu cảm giác của tớ hay ko

Shinchi,cậu đã biến đi đâu.Tớ đã rất lo,rất lo lắng.

Shinichi,mỗi lần gặp cậu một khoảnh khắc ngắn ngủi cậu lại bỏ đi mất

…….Shinichi,tớ yêu cậu

……………………………………….
Ran,cậu đừng nói nữa nhức đầu quá

Ran,cậu hung bạo thế này ai mà để ý

…..Ran,tớ đi 1 chút thôi

Ran,tớ sẽ quay lại ngay

Ran,đợi tớ nhé

………………………………………

Ran-neechan-Conan nhào xuống đẩy cô khỏi cái chết trong gang tấc

-Ran-neechan-Em tin chị sẽ làm đc

-Bởi vì em yêu chị,yêu chị nhiều hơn bất cứ ai trên thế giới này

…..”Làm sao tớ hiểu đc….tâm trạng của người con gái tớ thích đc chứ?”



Kết thúc rồi,từ cái ngày cả hai hẹn nhau ở Tropicalland năm ấy,đã kết thúc…..

-Ran,Ran…-Anh hối hả khi ko nghe có tiếng đầu dây bên kia,sau đó anh mới định thần lại-Em khóc à?

-Đâu có-Cô gạt đi ở khóe mắt những hạt lệ óng ánh-Em trả lời cho câu hỏi của anh

-Như thế nào?-Anh sốt ruột,chỉ cược cơ hội rất thấp

“Shinichi,if we die,we’ll die together”

“…Dữ dội như lửa,và tĩnh lặng như rừng cây.Là chiến thuật tình yêu…..”


…………-Em đồng ý-Cô cắn môi,tay run run cầm xấp tài liệu

---------------------------------------------------

-Em sẽ về Nhật 1 chuyến?-Cô đi mua nhẫn cưới vs Hakuba,cố gượng cười

-Sao?Em cần gì à?-Hakuba thắc mắc

-Em chỉ muốn mua Kimono truyền thống,em từ nhỏ đã rất muốn mặc Kimono cưới rồi

-Anh về cùng em.

-Ko cần đâu,chủ tịch nói anh còn nhiều cuộc họp,ko nên trì hoãn,em sẽ đi nhanh về ngay.Ba hôm thôi

-Vậy thôi…..Em thích cái nào Ran…..-Hakuba chỉ cho cô những chiếc nhẫn cặp sáng chói

-Anh lấy cái nào cũng đc.A,em cũng muốn về báo tin cho mẹ 1 chuyến.

-Ừm,vậy lấy cái này đi nhé-Anh thanh toán chiếc nhẫn sáng nhưng giản dị có khắc hình đôi cánh và 1 viên kim cương trong suốt trên ấy,rồi đeo vào tay cô-Ko đc thất hứa nhé

-Ha ha,anh nghĩ em là người gì thế?-Ran cười,thu giỏ đi cùng anh đặt vé máy bay

……Tokyo,Japan,mùa đông……

-Mẹ à,con gái của mẹ về rồi,hôm nay mẹ phá lệ về chỗ bố nhé,con muốn nói chuyện,lâu rồi chúng ta chưa gặp mặt-Ran nói chuyện qua điện thoại ở sân bay

-Con đùa à,đời nào mẹ chịu về chung với lão ấy-Bà Eri bực mình hét lên

-…Đi mà mẹ,lâu lắm con mới về mà-Ran xoa xoa tai,nài nỉ

-Thôi cũng đc,khoảng 8h mẹ thu xếp xong,con đến trc nhé

-Vâng,vậy thôi nhé,con về nhà trc đây-Ran cúp máy rồi đem chỗ vali đi đón taxi

……Phong cảnh ở đây vẫn như thế,hình như ko có gì thay đổi nhiều lắm,khác chăng chính là tình cảm con người.Khi chia cắt chỉ còn lại những mảnh vụn,cô cười,thầm xoa chiếc nhẫn.”Shinichi”Cái tên ấy thật quen thuộc biết bao

Conan đã từng đi sang Mỹ chị ạ,ko biết có gặp ko?

Conan từng qua Mỹ ư?Cô lại cười,trớ trêu thật,đã đi khắp mọi chốn ở Mỹ sao cô chưa biết,hay vốn dĩ ko thể nào gặp lại nên trời mới sắp đặt như thế

“Cô ơi,đến rồi đây.Cô có vụ án gì nhờ ông Mori giải giùm à?”Anh taxi kêu lên

-Ko,đây là nhà tôi-Ran móc tiền ra trả,vẫy tay báo hiệu khỏi đưa tiền thừa,dọn vali ra vào nhà/Từng bậc thang nhấc lên cũng như tiếng lòng cứ ào ạt

“Mừng Ran trờ về”Khi cô vừa mở cửa,những tiếng động giòn giã phát lên.Mọi người lên đây đủ cả,kể cả Kazuha,Hattori.Ran ngạc nhiên,sau đó cười chạy lại ôm họ

-Xem bạn chí cốt của tôi nào.Ran,cậu đúng lớn lên xinh đẹp đấy-Sonoko lên tiếng

-Ran,tớ nhớ cậu lắm-Kazuha ôm chầm lấy Ran,sau đó tên Hattori nhìn thấy muốn nôn quá bèn quay sang chỗ khác

-….Ran-neechan-Tantei boys cũng bộc lộ sự vui vẻ khi cô quay trờ về

Nhưng còn Conan?Bóng dáng của nó chẳng thấy đâu cả

…….Hình như…Có 1 cái gì đó….cứ đang bám lấy tâm can của cô.

-Chào các em-Ran cố nhoẻn cười-Chị đã về rồi đây-Chị dẫn mọi người đi ăn tiệc nhé

-Hoan hô neechan-Tiếng reo hò của lũ trẻ cất lên

Bóng dáng của Conan vẫn chưa thấy xuất hiện.Cô đẩy cửa vào phòng,cũng ko thấy.Vừa hay lúc đó bà Eri về,cả nhà cùng dẫn xuống quán Poirot mở tiệc tưng bừng

Thấy cô dáo dát 1 hồi,ông Mori mới chịu lên tiếng-Thằng đó nó đoạt giải nhất cuộc thi toán gì đầy h phải đi thi tiếp cuộc thi tiếp sức gì đấy ở đảo Hachijo rồi

-Vâng…-Ran lắc đầu-À ko con chỉ tìm chị phục vụ ở đây để chào hỏi 1 tiếng,Ran cố gạt đi

-Mấy hôm nữa Conan mới về neechan ạ-Ayumi vừa cầm cốc cacao vừa nói

-Chị hiểu-Trc đó,cô phải lẩn tránh đi

Ngày hôm sau thật sự rất mệt,cô phải đi gặp những cuộc hẹn tồn đọng lại ở Nhật,còn phải đi lấy Kimono nữa,rồi ghé sang vài shop tìm bộ vest cho Hakuba,mãi đến tối mới có thời gian nghỉ ngơi,cô mướn 1 căn hộ ở khách sạn qua đêm 1 ngày

-------------------------------------Khách sạn Beika------------------------

“Xin cô làm thủ tục phòng,cô..Ran Mouri””Sao hồ sơ trong đây tên của cô lại khác?”
“A,tôi vừa mới đính hôn,xin lỗi”Cô quản lí khách sạn ngạc nhiên vì hộ chiếu cô tên là Ran Mouri còn giấy tờ tùy thân của cô lại là….Ran Hakuba.Cô vội thu giấy,giải quyết đồng giấy xếp phòng rồi lên lầu

“A..”Cô chưa kịp nhấn nút thì chiếc thang máy đưa cô đến tầng thượng.Cánh cửa đột ngột mở ra

Dường như trong đó là những kí ức ko thể nào tắt ngấm,trong đó là hình ảnh chiếc bàn góc cửa kính thứ 13 quen thuộc.Những ánh nến lập lòe làm mắt cô rưng rưng

“Xin lỗi cô ơi,cô có ra đây ko?”Một cô gái vừa bc vào thang máy,nhẹ nhàng hỏi

“Ko,cô làm ơn nhấn hộ tôi tầng 18”Ran đáp trả,cố gạt đi những hàng nc mắt

Cánh cửa thang máy dần dần khép lại,khung cảnh ấy nhòe đi,chẳng còn là ngày hôm ấy.Những giây phút ngắn ngủi cùng cậu,rồi cậu nói có việc muốn nói,rồi bỏ đi,rồi để cô 1 mình,rồi Conan đến

Nhất định dù có chết anh Shinichi cũng sẽ quay trở lại về gặp chị-Anh ấy nói như thế đấy

Có thật là như thế ko?
Những tiếng bc chân dồn dập,đã đến tầng 1,cô từ từ rút trong túi chìa khóa ra,tra vào ổ,đẩy nhẹ cánh cửa.Căn phòng trang hoàng bằng giường,rèm cửa màu đỏ rất đẹp…Màu đỏ…..Từng kí ức chạm nhẹ của cô lại quay về

Cô nằm quật xuống giường,rút chiếc điện thoại di động ra,”Eri” Cô nhấn nút gọi

“Tít”…”Tít”A lô văn phòng luật sư Kisaki đây,xin hỏi có chuyện gì?-Giọng nói thân thuộc cất lên

-Mẹ-Ran nói-Con về nc rồi

-Hồi nào vậy?Sao mẹ ko biết?Con về làm gì thế?Việc ở bên ấy thất bại à?

-Ko ạ,mọi thứ đều rất tốt,con cũng vừa về đây.Mấy ngày nữa con sẽ kết hôn,con muốn nói vs mẹ 1 tiếng

-Kết hôn,vs tên thám tử nào đó à-Bà Eri cười

-Vâng,là thám tử,anh ấy ở Anh,tên là Saguru Hakuba ạ

-….Cái gì?Chứ ko phải tên ngốc hay dẫn con đi phiêu bạt làm nghề thám tử Shinichi Kudo sao?

-…Ko,con sẽ lấy anh Saguru

-Ran…-Bà Eri ngập ngừng,bà biết tính con gái mình sẽ rất chung thủy,nhưng sao bây h lại đổi ý chuyển hướng-Con….Con thật sự muốn như thế chứ

-Vâng-Ran nói ko chút do dự

-Ừm,chúc mừng con,chừng nào đám cưới kết thúc con nhớ gửi hình cho mẹ xem

-Vâng.Chúc mẹ ngủ ngon

-Chúc con ngủ ngon-Bà Eri vừa tắt máy xong,Ran ôm mặt khóc,cô khóc dữ dội,lấy đỡ chiếc gối chắn lấy những tiếng gào thét…Nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu rồi lại nhìn vào giỏ của mình

Thằng nhóc Conan nó chờ con từ lâu lắm rồi,nó chờ để đưa con chiếc chìa khóa này.Bây h ta đưa cho con đấy,ko biết là gì cả,con cứ xem xem có ẩn ý gì ko?

Ran cầm lấy chiếc chìa khóa trầm ngâm,2931,một con số hình như thân thuộc lắm nhưng cũng chẳng nhớ nó ở đâu.Ran tần ngần,mở chiếc điện thoại ra định hỏi Sonoko thì….Chân cô bắt đầu chạy

Từ khách sạn đến chỗ ấy chỉ mất khoảng 10’,cô chạy thật nhanh.Chân như ko muốn dừng lại
“Trường TH Beika”Cô trèo qua cái cổng…chạy đến tầng hầm,nơi mà diễn ra các buổi văn nghệ

Từ từ căn phòng ấy hiện ra,lòng cô đau như cắt,cô bối rối tra chìa vào ổ,loay hoay 1 lúc mới có thể mở đc cánh cửa.Cô thật ra biết trong đó là gì rồi,chắc chắn liên wan đến Shinichi

Trong căn phòng đầy ngập những hình,hình cô và Shinichi từ thuở bé tý đến lúc học trung học,cùng đồng phục,cả bộ áo diễn vở kịch hôm ấy…Tất cả đều lưu tại đây
Cô lại gục ngã,cô khóc,khóc tưởng chừng ko thể dừng lại.Cánh cửa như cũng hiểu nỗi lòng,từ từ khép lại cho cô 1 mình trong căn phòng ấy,để những kỉ niệm khóa chặt cô khỏi hiện tại.Cô từ từ sờ vào những tấm hình,rồi có 1 mẩu giấy nhỏ nhỏ sau chiếc áo đồng phục Teitan

“Ran,cậu hạnh phúc nhé.Nhớ sống nỗ lực và thành công.Shinichi”Ran nắm chặt lấy mẩu giấy ấy,siết chặt nó mãi trong tay.Khi cô định lại tinh thần thì ra khỏi trướng,cô nhìn thấy ….Bóng dáng thân quen

-…Shinichi?-Ran ngỡ ngàng

-Ran,may quá cậu chưa đi-Conan đã chạy rất mau về nhà khi nghe tin Ran về,cả 1 ngày trời Conan dốc sức về đây,rồi uống thuốc giải APTX thành Shinichi chạy nhanh đến đây

-Sao…Sao cậu lại….?

-Tớ đến đây ngăn cậu lại khi cậu định làm bc tiếp theo.Ran,đừng kết hôn.Tớ về rồi đây,Ran.

Ran muốn chạy lại,nhưng cô ko thế-Rồi cậu cũng sẽ đi,người cậu cần,cuộc đời cậu cần ko phải là tớ Shinichi ạ…-Ran cố gượng cười

-….Tớ cần cậu,Ran.-Shinichi chạy lại nắm lấy vạt áo Ran

-Đừng ngang bướng thế Shinichi…Không phải nhất thiết là tớ,cậu vẫn có thể sống tốt.Dù nó sẽ là 1 chuyện khó quên,nhưng vì đó mà cậu sẽ sống tốt.Chắc chắn sẽ rất tốt-Ran gở bỏ tay Shinichi ra.

-Cậu…đã ko còn chờ tớ nữa à.-Shin hốt hoảng

-Baka,tớ vẫn chờ cậu,nhưng mà tớ muốn chuyển hướng đi của cuộc đời….Tớ muốn cho cậu tự do với công việc phá án của cậu,ko làm trở ngại nữa,cậu cũng ko phải bận tâm.Đừng lo,tớ sẽ tự chăm lo bản thân mình đc…..-Ran cười

-….Tớ ko muốn,Ran,cậu ko phải là gánh nặng gì cả…

-Cảm ơn

-Ran,cậu đừng biến tớ thành thằng điên thế này…Tớ phải xin cậu thế nào đây.

-Đồ ngốc Shinichi,cậu vẫn sẽ là tên ngốc của tớ.Này,cậu đừng có mà như thế chứ,đứng dậy đi..-Ran vội nắm lấy cánh tay đầy mồ hôi của cậu ta kéo dậy.

“Phịch”Shinichi giữ trọn cô trong tay-Nói đi Ran,việc gì tớ phải bù đắp cho cậu đây?

-……………-Ran tần ngần,sau đó cũng gạt ra-Chúng ta đi uống café nhé.

---------------Quán café Tokyo---------------------

-Shinichi-Ran nhấp 1 ngụm café nóng hổi,thổi từng hơi khói rồi nói nhẹ nhàng-Xin lỗi cậu thật nhiều,ra đi mà ko hề báo trc,way lại cũng vậy.

-Ran…-Shinichi lặng im trc ly café,chỉ ngồi trầm ngâm.Mái tóc rũ rượi,ánh mắt đau xót

-Này-Ran chồm tới xoa đầu Shinichi-Cậu có biết là..tớ đã thích cậu bao lâu rồi ko?

-…-Shin ngẩng ngơ,nắm lấy cánh tay đang xoa đầu của Ran-Nếu thế tại sao cậu lại kết hôn vs người khác

-…Shinichi,tình đầu luôn luôn là mối tình đẹp 1st,nhưng cũng rất mong manh.Đến h tớ vẫn thích cậu,nhưng liệu rằng vì tớ mà cậu có thêm 1 nỗi phiền hà,khó khăn thì có đáng ko.Tớ đã từng mong rằng mình sẽ có 1 câu chuyện tình đẹp như trong truyện,nhưng..nó cũng chỉ là quá xa vời thực tế

-………………….

-Shinichi.Mong cậu hãy hiểu,chúng ta,mãi là bạn tri kỉ,có đc ko?Quay lại như lúc trc.-Ran chìa bàn tay ra

Shin lặng đi song,cậu ta đẩy bàn tay lại-Tớ vẫn ko thể nào đối xử với cậu như lúc đó.Ran,cậu chín chắn hơn rất nhiều rồi.Shinichi đứng dậy lấy áo khoác khoác vào-Lần cuối tớ muốn đi với cậu,đi ko?-Shinichi chìa tay,cơ thể nóng hừng hực,thuốc như lại có biến động

-Ừm-Ran đặt ly café xuống,nắm lấy bàn tay nóng hừng hực của Shinichi

Lần cuối cùng để kết thúc 1 mối tình đầu,lần cuối cùng chấm dứt thưởng thức hương vị ngọt đắng của tình yêu.Lần cuối cùng nắm lấy tay nhau……



Shinichi dẫn Ran đến 1 nơi.

Nơi đây là….-Ran nhìn con đường thẳng tắp đến nhà Shinichi.

-Tớ muốn bỏ tất cả làm lại từ đầu,vào nơi lần đầu nhìn thấy cậu.-Cơ thể nóng lên từng đợt,từng đợt

-Nhưng tớ ko muốn dính cậu mãi đc,vì vậy,xin lỗi

-Ran-Đôi mắt của Shin tuyệt vọng,song,cậu ta lần cuối nắm chặt tay Ran-Vậy xin cậu hãy nhìn,lần cuối cùng,sự thật tớ đã giấu cậu suốt bấy lâu qua-Cơ thể phập phồng lửa cháy,từ từ những tiếng xèo xèo phát ra

-Conan-kun-Ran hơi ngạc nhiên sau đó cuối gầm mặt,cười 1 cách đau khổ
…..

-Đúng vậy,tớ đã nghi nhiều lần lắm rồi,đã từ lâu,nhưng..lúc nào cũng,ko thể-Ran siết bàn tay thành nắm đấm,cô muốn đánh,nhưng ko thể ngẩng mặt lên nhìn

-Ran,xin lỗi..

-Đc mà..ko sao,tớ ko muốn bị liên lụy.Dù sao tớ cũng yêu cuộc sống của mình,tớ ko muốn bị như cậu-Cô đang tìm cách lý giải cho bản thân

-Ran.Cậu vẫn ko thay đổi ý nghĩ đó sao?

-Tớ…luôn thích cậu,Shinichi-kun.Đây là câu nói tớ muốn nói 1st,,nói đc rồi,vậy thôi.

Sau đó Ran bc đi từ từ,con đường dường như chỉ còn lại tiếng thở.Ko có ai chạy theo sau,cũng ko còn ai nắm tay cô nữa.Tất cả đã biến đi xa lắm.Thiệp mời cũng ko thể đưa.Nó cứ lặng yên nơi nào đó,có thể mãi mãi ko mở ra.Lộp bộp,tiếng mưa trở nặng khi Ran vừa rẽ khỏi chỗ ấy.

Mưa đang rơi và em đang khóc.Có lẽ suốt cuộc đời,chẳng ai thể nào đoán ra đc..đâu là nc mắt,đâu là mưa.

…-Anh Saguru-Ran nhấc điện thoại gọi-Em đặt may đồ xong rồi,em sẽ way lại nhanh

-Ừm-Giọng cười của 1 người nào đó hạnh phúc

Đôi khi,nên chọn người yêu mình chứ ko phải người mình yêu.Kết thúc mối tình đầu,ko phải để đau khổ,mà là giữ mãi nó suốt cuộc đời.Cuộc đối thoại kết thúc,Ran đóng chặt điện thoại,bc dần trên con đường dài,sợi chỉ đỏ ngón út cứ kéo dài ra khỏi mớ rối như tơ vò…rồi trở sang 1 hướng đi khác

----------------------------The end---------------------------
P/s:Đây có thể OOC nhưng mình rất thik những câu chuyện buồn,ko phải mình ko thik ShinRan,cũng ko phải mình viết fic này pairing là RanxHakuba,mà chỉ muốn nói rằng:”Chưa có t/yêu nào đẹp như tình đầu,cũng chưa có t/yêu nào dễ vỡ như tình đầu.Nhưng mình mong Gosho sẽ có thể cho nó 1 kết thúc tốt đẹp vì đây là 1 bộ manga Wink)

Chử kí của Spum


Xin cậu, đừng trách tôi nữa.

Tôi biết, tôi yếu đuối, đáng thương hại.

Nhưng tôi chỉ khóc cho ngày hôm nay, chỉ duy nhất ngày hôm nay thôi.

Ngày mai tôi sẽ trở lại là tôi tươi cười, mạnh mẽ.

Đừng trách tôi nữa

Hãy cho tôi khóc lần này thôi…


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Spum





Mon 2 Jul - 15:53
Dạo này hay phởn+điên =)))))
avatar

Lanki Crazy ♥ NyongTory ♥
Lanki Crazy Seungri
Lanki Crazy ♥ NyongTory ♥

Thẻ mua hàng miễn phí Thẻ mua hàng miễn phí : Thẻ VIP
Giới tính Giới tính : Nam Zodiac : Leo
Chinese zodiac : Tiger
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 349
Power Power : 1387237
Sinh Nhật Sinh Nhật : 14/08/1998
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 09/06/2012
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Nơi tồn tại tình yêu vĩnh hằng của NyongTory
Trạng thái Trạng thái : Dạo này hay phởn+điên =)))))
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Nyongtory is real!

Thông tin thành viên
Thẻ mua hàng miễn phí Thẻ mua hàng miễn phí : Thẻ VIP
Giới tính Giới tính : Nam
Zodiac : Leo
Chinese zodiac : Tiger
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 349
Power Power : 1387237
Sinh Nhật Sinh Nhật : 14/08/1998
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 09/06/2012
Tuổi Tuổi : 19
Đến từ Đến từ : Nơi tồn tại tình yêu vĩnh hằng của NyongTory
Trạng thái Trạng thái : Dạo này hay phởn+điên =)))))
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : Nyongtory is real!
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Oneshot] Gỡ nối (5 years later)



Tem!!!! Thiên thần
Rất là hay. không chịu đâu
Mặc dù mình ko thích RanxHak nhưng thể loại này mình lại rất mê^^
Thanks 1 cái nào Thiên thần

Chử kí của Lanki Crazy Seungri


Chúng nó đến vs nhau là thuận theo ý trời đau lòng đau lòng đau lòng 
18+08+1988=2014
12+12+1990=2014 p6 
2014 aka 14/02 : Năm của tình yêu 2 chẻ lên ngôi đau lòng 
Quyền Chí Long X Lý Thắng Hiền


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Lanki Crazy Seungri







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang

General instructions
Forum 4ALL - Mái Nhà Tình Bạn
Powered by phpbb® & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt
Best displayed with Firefox & Google Chrome
and 1024x768 screen resolution


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog