(¯`•¸·´¯)♥♥♥Angel Ran City♥♥♥(¯`•¸·´¯)

IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng ký

Chào mừng đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biêt cách sử dụng diễn đàn
» Để có thể tham gia thảo luận, bạn phải đăng ký làm thành viên.Bấm vào đây để đăng ký.


|

Những chuyến tàu không khứ hồi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tue 5 Aug - 15:11
Mem mới

Debb_LA

Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1
Power Power : 855
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 05/08/2014
Đến từ Đến từ : Hà Nội
Sở thích Sở thích : This is a secret
Trạng thái Trạng thái : Mem mới

Thông tin thành viên
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1
Power Power : 855
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 05/08/2014
Đến từ Đến từ : Hà Nội
Sở thích Sở thích : This is a secret
Trạng thái Trạng thái : Mem mới
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Những chuyến tàu không khứ hồi



Mình không giỏi viết fic nhưng đây là fic mình sưu tầm được
Nguồn:conanyourme
Tên fic: Những chuyến tàu không khứ
hồi
Author: Heo Đất
Ratting: K+
Summary: những câu chuyện tình
Tokyo
.
.
.
_Đó là những chuyến tàu đi vào cõi
âm -giọng Hatori đều đều - những
chuyến tàu một đi không trở
lại.Những hành khách trên tàu máu
me chảy ròng ròng như vầy nè. Hoặc
cũng có thể là cụt chân tay, hoặc là
đầu nát bét..
_Em không nghe nữa! Em không nghe
nữa đâu!!!!- cô nhóc Ran mới sáu
tuổi trùm chăn, la oai oái
Hatori được dịp vênh mặt trêu tức em
gái:
_Đồ nhát cáy không à.Chưa gì đã sợ
rồi . Thế ai cứ đòi anh kể ý nhể?
_Kệ em!!! Đòi anh kể là một chuyện,
sợ lại là một chuyện khác!
_Sazzz! Lêu lêu, đồ nhát gan!!!!
Tối nào cũng vậy, Ran đều bắt anh hai
kể câu chuyện về chuyến tàu không
khứ hồi cho cô nghe, nhưng cũng có
thể do cô nhát, hoặc cũng có thể do
anh hai bịa thêm quá nhiều chi tiết mà
cô chả bao giờ nghe hết câu chuyện
anh kể. Những lúc sợ quá mà anh
không buông tha,vẫn lải nhải hoài thì
cô sẽ hét toáng lên:" Mẹ ơi!!!! Anh
Hatori bắt nạt con!!!!" . Chỉ cần thế
là anh sẽ lủi thủi cắp cái gối về
phòng, miệng lầm bầm những gì
không rõ, nhưng đại khái là thề hôm
sau không truyện gì hết. Vậy mà đâu
lại vào đấy. Lúc nào cũng vậy hết.
.
.
.
Buổi sáng ở Tokyo bắt đầu với những
nhịp chạy êm ả của cuộc sống . Bà
Kisaki dọn bữa sáng, không quên gói
phần cơm trưa của hai đứa vào trong
hai chiếc hộp xinh xinh, một to, một
nhỏ, để gọn trên bàn. Riêng Ran còn
được thêm một phần bánh và sữa
tươi.
_ Nào, Hatori. Ăn nhanh đi con, bé
Kazuha đang chờ dưới nhà rồi!
Hatori nghe mẹ nói, vội gắp chút thức
ăn, chan canh và mau chóng kết thúc
bữa ăn. Anh vơ cặp, không quên hộp
cơm và gọi Ran:
_Ran! Đi thôi!
Cô gái đứng dưới tán lá anh đào xanh
mướt. Là chị Kazuha, hí hí, người iu
anh Hatori đó.
_A!!!! Chị Kazuha!!!!
Cô gái quay lại, làn da trắng ửng hồng
dưới nắng sớm. Cô mỉm cười thật
tươi:
_ Bé Ran đó à!
_Dạ, mẹ em nói mang bánh ngọt và
sữa đậu nành cho chị nè!
_A! Thơm quá! Cho chị cảm ơn mẹ
nhé. Mình đi học thôi em. À, Ran
nghe hết câu chuyện về những
chuyến tàu chưa.
_Dạ, em chưa. Nhưng chắc chắn là
sau này sẽ nghe hết, chị ha!
_Ừ, bé Ran thiệt là giỏi!!!!
.
. Nhưng chẳng bao giờ nó có thể nghe
hết câu chuyện dài ngoằng và đáng sợ
ấy. Cả anh nữa, anh cũng không còn
cơ hội để kể, anh đã lên một chuyến
tàu và đi tới một nơi nào đó xa lắc xa
lơ, một nơi mà nó không bao giờ
chạm đến được. Ngày anh mất, nó đã
bắt ba dẫn đi không biết bao nhiêu là
ga tàu để tìm chuyến tàu vào cõi âm,
để tìm anh. Nó tin chắc rằng anh đang
mặc chiếc quần Jean te tua, đội chiếc
mũ lưỡi trai quen thuộc. Anh sẽ nhận
ra nó, sẽ vẫy gọi nó. Nó sẽ chạy đến
bám lấy chân anh, không cho anh đi
đâu hết, kể cả có nằm ăn vạ. Nếu
không, nó sẽ méc với chị Kazuha là
anh xấu tính, ngủ chảy cả nước dãi,
chị Kazuha sẽ không nói chuyện với
anh, nó cũng sẽ bơ anh luôn. Nó chắc
chắn anh sẽ phải sợ thôi, vì anh
thương nó lắm và cũng không muốn
cãi nhau với chị Kazuha đâu!!!!
.
.
.
tại nhà tang lễ.
Cô gái trẻ có mái tóc cột đuôi gà rũ
xuống và rối bù ngồi im lặng bên quan
tài. Cô không cười, không khóc.
Gương mặt trái xoan tái xanh, gầy gò
và xanh xao. Đôi mắt vô hồn, thất
thần và trống rỗng. Nhìn cô y hệt một
pho tượng thủy tinh, mong manh và
có thể vỡ bất cứ lúc nào. Cô cứ ngồi
im như thế, bao lâu cô không nhớ
nữa nhưng nó dài quá, lâu quá, cứ
như một thế kỷ.
Chỉ tới khi người ta định khiêng quan
tài đi, cô thất thần, hét lên:
_A!!!!! Không!!! Đừng!!!!
Tiếng hét đầy căm hận, tiếng hét đầy
sự đau khổ. Tiếng hét thay tiếng đổ
vỡ của trái tim xé toạc cả bầu trời, xé
toạc cả cái không khí im lặng đến rợn
người của buổi lễ. Cô gái mỏng manh
và xanh xao như một pho tượng cẩm
thạch trắng từ từ ngã xuống. Đôi mắt
khô khốc, cạn khô nước mắt. Không
có một giọt lệ, chỉ còn một thứ dung
dịch đỏ, xộc tanh!
Cùng lúc ấy, tại một sân ga Tokyo.
Người bố râu kẽm bồng đứa con gái
nhỏ xanh lét trên tay, hoảng hốt:
_Ran!!!!! Tỉnh lại đi con!!!! Cấp
cứu!!! Cấp cứu!!!!!
Ngày anh đi, bầu trời xanh và trong
đến lạ, không một gợn nắng!
.
.
.
Khi nó tỉnh dậy thì lơ mơ có tiếng
khóc, là chị Kazuha, chị đang ôm di
ảnh của anh hai mà khóc. Rồi chị nói
với nó:
_Anh...Hatori..mất thật rồi Ran ơi!
Chị xin em, đừng đi tìm anh ấy nữa.
Nhà em chỉ còn mình em, em mà có
mệnh hệ gì, ba mẹ em sống sao
nổi????
Nó khẽ khàng ôm chị, chạm tay vào
mái tóc rối của chị. Nó thương chị
lắm. Nó coi chị như chị gái của nó. Nó
nghe lời chị, nó không đi tìm anh
nữa, nó chấp nhận sự thật.
Nhưng rồi chị cũng đi. Chị đi vào một
đêm mưa nhỏ và dai dẳng, mảnh trăng
con vùng vẫy rồi bị màn đêm bóp
nghẹt và nuốt chửng, những tia chớp
chực xé rách bầu trời đêm. Sự ra đi
không được báo trước. Lá thư chị để
lại vỏn vẹn vài chữ:" con cần tĩnh
tâm lại, con sẽ xa nhà một thời gian,
xin ba mẹ đừng lo lắng ".
Nửa đêm hôm ấy, mẹ chị đập cửa nhà
nó, đưa cho ba mẹ nó xem bức thư,
mẹ nó khóc ròng, áy náy vô hạn bởi
dù sao sự ra đi của chị cũng là do anh
Hatori mất. Mẹ chị vật vã, ngất lên
ngất xuống vì con. Gia đình chị còn
mời một bà đồng về. Bà ta múa may
một hồi rồi phán rằng: do duyên âm
níu duyên dương nên chưa dứt ra
được. Nó không hiểu bà ta nói gì, chỉ
biết là hình như vì vậy mà mẹ chị đã
quỳ trước mộ anh mà khóc:
_Tôi xin cậu, tôi van, tôi lạy cậu, nó
còn trẻ dại! Xin cậu trả nó lại cho tôi!
Trả con bé kazuha cho vợ chồng
tôi!!!
Đương nhiên là anh không trả lời.
Có lẽ anh đã đáp xuống một ga nào đó
ở thế giới bên kia. Chỉ có tiếng côn
trùng lạnh lẽo, tiếng gió nghĩa địa hun
hút đáp lời người mẹ nhớ thương
con đến cùng cực...
Đó là những nhát dao hằn sâu vào ký
ức của Ran. Người anh ra đi mãi mãi
vì bạo bệnh. Người chị thân thiết hơn
chị ruột không biết còn sống hay đã
chết. Cô bé Ran ngày nào giờ đã lớn,
đủ để hiểu hết mọi chuyện xảy ra
trong tuổi thơ . Nhưng Ran vẫn tin
vào một chuyến tàu vào cõi âm_ tin
vào chuyến tàu định mệnh, nơi mà cô
có thể gặp lại anh hai.
Cô ngồi lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời,
không một gợn mây. Bữa trưa trong
chiếc khay nhựa vẫn còn. Đã hơn
một tuần ăn cơm bệnh viện, vừa khô,
lại nhiều bột ngọt. Nuốt hoài mà không
vô. Ran thở dài, nhìn một đám dây
nhằng nhịt đang truyền hàng loạt thứ
dung dịch vào người mình, cô nhếch
mép nghĩ chắc là máu mình toàn mấy
thứ dung dịch trong suốt này mất thôi.
Cô cầm lấy tấm ảnh trên bàn. Chiếc
khung ảnh nhỏ với lớp kính trong
suốt in rõ hình một cô bé con đang
ngồi trên vai một chàng trai dáng dấp
thư sinh, đôi mắt sáng và nước da
ngăm khỏe mạnh, bên cạnh là cô gái
trẻ với đôi mắt tròn xoe và làn da
trắng mịn. Tất cả đều đang cười. Rất
tươi. Dưới tán hoa anh đào bay bay
trong gió.
_Anh Hatori, em muốn ăn shushi cá
hồi, em muốn ăn cả cơm hộp do chị
Kazuha nấu nữa cơ
_Ăn một thứ thôi -Hatori lừ mắt -
Cơm này chị Kazuha làm cho anh
mà . Ăn nhiều sẽ mập như con heo
sữa ý. Bụng sẽ to như vầy nè. -Anh
huơ huơ tay minh họa - Thấy chưa!
Xấu cực !
Ran mỉm cười. Ký ức đó, nó đẹp quá,
long lanh quá. Nhưng cũng rất đau.
Đau đến ngạt thở. Đau đến nỗi mỗi
lần nhớ lại là trái tim cô lại như bị
những mảnh vụn thủy tinh găm sâu.
Đau buốt!
.
.
Cánh cửa bỗng mở cạch làm Ran giật
mình. Chị y tá trẻ trong chiếc áo
blusoe trắng bước vào và tới gần Ran.
Cô mỉm cười và chào hỏi ngoan
ngoãn. Một gói thuốc được đặt trước
mặt cô. Chị y tá không quên dặn dò:
_Ran ăn cơm xong khoảng 30 phút
thì uống thuốc, em nhé!
Cô dạ ran và nhìn khay cơm trong
lòng mình. Thôi, phải uống thuốc mà!
Phải sớm được ra viện. Nào! Hò dô
ta! Ăn thêm miếng nữa! Hò dô ta!!!!
Cánh cửa lại một lần nữa được bật
mở. Ran ngừng ăn, cô ngạc nhiên
nhìn lên. Là một cậu chàng trạc tuổi
cô, xách một chiếc balo nhỏ đi vào và
lẳng lặng nằm ở giường kế bên.
Đó là một người đặc biệt. Mái tóc của
cậu ấy nhìn khá mềm mại. Làn da
trắng sữa và một chiếc mũi cao.
Gương mặt của cậu ấy, không có một
nét khuyết!!! Cậu ấy tự mở balo và để
một vài đồ lên trên bàn. Cô loáng
thoáng thấy tên của cậu ấy ở tấm
bảng trên thành giường: Kudou
Shinichi.
Hình như cậu ấy nhập viện một mình.
Đã mấy ngày rồi mà không ai đến
thăm cậu ấy cả. Cậu ấy luôn tự làm
lấy mọi việc, bằng thái độ điềm tĩnh và
bình thản. Đôi mắt đen huyền hoặc,
tĩnh tại, sâu và trong đến nỗi không ai
biết được đôi mắt ấy đang ẩn chứa
điều gì.
Đôi mắt ấy, sự tĩnh tại ấy...
_Anh...anh Hatori...
Cô khẽ gọi, đôi mắt long lanh nước.
Nếu như anh còn. Phải! Giá như anh
còn sống, có lẽ giờ này , với khả
năng suy luận của mình, anh đã trở
thành một cảnh sát tài giỏi. Rồi anh
và chị Kazuha sẽ kết hôn, sẽ có
những đứa trẻ!
Sau khi anh mất chẳng bao lâu thì ba
mẹ li thân. Ai cũng bận bịu với cuộc
sống của mình. Cũng chẳng ai có
nhiều thời gian đến thăm Ran nữa,
nhưng cô không buồn cũng không oán
trách bởi có lẽ họ không muốn nhìn
thấy cô quằn quại trên giường bệnh
như anh hai trước đây
_Này!!!-Một giọng nói khó chịu vang
lên -Cô làm sao vậy hả?
Ran ngước lên ngạc nhiên:
_Gọi tui à???
_Ờ! Sao nhìn tui rồi khóc? Hay đang
thương hại hả? Đây không cần nhe!
Hắn nói rồi quay lại nhìn Ran. Làn da
trắng, thấm cả ra ngoài những tia
sáng như ánh sáng lung linh của
những chiếc đèn chùm, đôi mắt long
lanh còn đọng nước, mái tóc dài mềm
mại, gương mặt trái xoan hơi xanh,
đôi môi mím chặt, đôi lông mày thanh
chau lại. Nhìn cô dễ thương hết sức!
Shinichi sững sờ, đơ người trong một
giây rồi chống chế :
_Sao???? Tui nói gì sai à?????
_Hừ, đúng mà thái độ của tui như thế
này sao??? Thấy hoàn cảnh giống
nhau, tính chia sẻ mà giờ thành nhiều
chuyện rồi. Lịch sự với người bất lịch
sự sao mà khó quá!!!
Shinichi phì cười bởi câu nói cùng
thái độ trẻ con, hết sức dễ thương
của Ran. Cậu lại gần trong khi cô
đang tiếp tục những mũi đan , dịu
giọng:
_Cho tui xin lỗi mà!
_Hứ! Ai có nhiều lỗi cho mà xin
_Thui mà! Người ta không có cố ý mà!
_Không thèm!
_Thôi mà,Ran! Cho tui xin lỗi mà!
Làm bạn nhau nhé. Cùng phòng mà
cứ im im, khó chịu lắm!
_E hèm! Thôi được rồi!
_Thật à? _Hắn mừng rỡ xòe tay _ Tui
là Shinichi
_Còn tui là Ran!
.
.
Ran kể cho Shinichi nghe về anh
Hatori, về chị Kazuha bằng giọng nói
say sưa và ánh mắt như biết cười, về
những chuyến tàu mà chính bản thân
cô cũng chưa nghe hết nên không biết
rằng nó sẽ đi về đâu. Shinichi im lặng
ngồi nghe, không gặng hỏi cũng chẳng
bao giờ phán xét . Nhưng Ran chẳng
hề phàn nàn về điều đó bởi Shinichi,
cậu ấy luôn cho người ta cái cảm giác
được lắng nghe và cảm thông. Thi
thoảng, cậu ấy mới nói với một chất
giọng trầm ấm và nhẹ nhàng:
_Anh ấy quả là một người tuyệt vời!
_Đương nhiên! _Ran vênh mặt _Anh
hai của tớ cơ mà! À à, Shinichi, tớ sẽ
hoàn thành chiếc khăn này trước
mùa đông nhé! _Cô say sưa nói _Tớ
sẽ làm tặng cậu một cái. Chịu
không?????
Shinichi mỉm cười chăm chú giúp Ran
gỡ những cuộn len, nhẹ nhàng:
_Ran này!
_Mình nghe, Shinichi-Cô mỉm cười -
Cậu nói đi
_Thực ra, quen nhau lâu rồi nhưng
giờ tớ mới dám hỏi. Ran bị bệnh gì
vậy???
Nụ cười trên môi Ran vẫn không tắt,
cô đáp lại nhẹ nhàng không kém:
_Giống cậu!
_Hả????? Có nghĩa là...cậu...cậu..._
Mặt anh biến sắc
_Ừ_Cô gật đầu _ Tớ bị ung thư. Chắc
sắp giai đoạn cuối rồi. Shinichi tròn xoe mắt:
_Cậu biết à?
_Ừ- Cô vẫn không dừng những mũi
đan, dịu dàng - Tớ biết từ lâu rồi.
_Thế cậu có trách bố mẹ không???
Ran ngẩng lên, cô dừng đan, lắc đầu
và mỉm cười:
_Bây giờ thì hoàn toàn không. Ba mẹ
tớ đã vất vả nuôi dạy anh em tớ,
nhưng không may anh tớ mất sớm .
Còn tớ, chưa làm được gì cho ba mẹ
mà đã thế này. Tớ chỉ thương ba mẹ
hơn thôi!
Anh lặng người nhìn cô. Đằng sau
thân hình mảnh mai ấy là một trái tim
mạnh mẽ đến không ngờ. Cái cách cô
mỉm cười đối đầu với bệnh tật khiến
trái tim mà trước giờ anh vẫn cho là
mạnh mẽ của mình bỗng run rẩy.
_À Shinichi đói chưa? Hình như sắp
đến giờ uống thuốc rồi đấy_ Cô cười
rồi ngó quanh ra vẻ bí mật _ Nói cho
cậu nghe, khi nãy tớ vờ đi dạo thôi,
nhưng thực ra là lén xuống bếp, năn
nỉ bác nấu cơm của bệnh viện, làm
được bao nhiêu đồ ăn này!!! Ta ta!!!!
Cô mỉm cười chìa ra hộp cơm xinh
xinh với thịt kho, rau cải xanh, trứng
cuộn và tôm. Mùi thơm lan tỏa trong
không khí. Cô cười thật tươi:
_Mấy bữa thấy cậu bỏ cơm hoài, tớ
cũng thấy cơm bệnh viện khó nuốt
quá à nên, tụi mình ăn chung, ha!
Cô ấy lại còn biết lo nghĩ cho người
khác. Có một thứ cảm xúc không tên
len lỏi vào trái tim anh. Ngọt ngào và
dịu êm.
Anh giúp cô thu những cuộn len và
que đan vào chiếc túi màu vàng xinh
xắn, để lên bàn, cùng cô ăn cơm
trưa. Miếng trứng cuộn tan ra trên
đầu lưỡi. Nó chắc chắn là rất ngon,
bởi anh đã quá hạnh phúc rồi.
_A, Shinichi _ Ran vừa gắp miếng
trứng cuộn, vừa hỏi _ Thế ba mẹ cậu
đâu? Sao không thấy vậy????
_À à, họ ở nước ngoài rồi.
_Thế cậu có buồn không?
_Trước đây thì có. Nhưng giờ có Ran
rồi mà. Tớ không buồn nữa đâu.
_Tớ cũng vậy nè. Có Shinichi, tớ
cũng hết buồn rồi. Thật ý.
.
.
.
Rồi mùa hè và những que kem mát
lạnh cũng vội vã lẩn trốn sự truy đuổi
của làn gió heo may. Cũng với mùa
thu là những đợt hóa trị, xạ trị cũng
tăng dần. Cả hai quằn quại chống chọi
với cơn đau như những chú cá nhỏ
quằn quại trên bờ cát nóng bỏng.
Những lúc như vậy, mắt Ran nhòe đi,
chỉ thấy được một màu đen chết chóc.
Cô chỉ còn mơ hồ cảm nhận được cái
nắm tay của Shinichi:
_Cố lên.. Cố lên! Ran!
.
.
Ran lơ mơ tỉnh dậy. Ánh sáng chiếu
vào mắt Ran. Hôm nay là một buổi
sáng đẹp trời. Cô nhìn quanh. Phòng
bệnh trống trơn. Có lẽ Shinichi vừa
ra ngoài.
Ran bỗng rùng mình nghĩ đến cơn đau
dữ dội tối qua. Đau đến mức ngạt thở.
Đau đến mức chỉ muốn cắn lưỡi chết
ngay như một sự giải thoát. Cô ra ban
công phía sau bệnh viện. Cao quá!
Nếu nhảy từ đây xuống. Chắc chắn sẽ
chết! Nếu chết bây giờ, có phải cha
mẹ đỡ đau lòng hơn, đỡ lo lắng , đỡ
tốn kém không? Cô sẽ chết trong hình
dáng này, khi chưa bị hóa chất làm
cho tiều tụy đến mức không nhận ra,
luống hoa dưới kia sẽ làm cho máu
của cô không tanh mùi dung dịch, mùi
kháng sinh, mùi thuốc. Độ cao như
hút Ran xuống. Cô bần thần đặt chân
lên ban công. Nào! Dũng cảm lên
Ran! Chỉ đau một xíu, một xíu thôi!
Bỗng "Rầm" :
_Cậu bị điên à????
Là tiếng của Shinichi, anh kéo cô
xuống và cả hai đổ rầm xuống nền. Cô
đấm liên tục vào người anh
_Huhu, bỏ Ran ra. Để Ran ra đi thanh
thản. Trước sau gì cũng vậy mà!
"Bốp" , cô nhận từ anh một cái tát
nảy lửa, sau đó là một cái ôm thật
chặt:
_Ai nói với Ran chúng ta sẽ chết????
Chúng ta phải sống! Ran hiểu không
hả??? Ai cho cậu bỏ cuộc dễ dàng như
vậy chứ!
Cô ngước lên nhìn bộ mặt tức giận
của Shinichi. Anh nói mà như quát:
_Tớ đã sống, vì cậu đấy, Ran à. Xin
cậu! Vì tớ mà đừng bỏ cuộc! Có được
không? Ran!
_Huhuhu, Shinichi. Tớ xin lỗi! Cho tớ
xin lỗi!!!
Cô phải sống! Vì cô còn có anh.
.
.
.
Những cơn đau cứ dồn dập theo thời
gian. Những lọn tóc của cả hai cũng
rụng dần. Đồng thời, chiếc khăn len
của Ran cũng ra hình ra khối.
Shinichi vẫn vậy, vẫn đi cùng Ran
trong khuôn viên bệnh viện. Vẫn im
lặng ngồi bên cô, nắm lấy bàn tay gầy
gầy, xương xương, nghe cô kể
những câu chuyện không đầu không
cuối. Thi thoảng, Ran ngừng đan, cô
im lặng lắng nghe nơi ngoài kia,
những chiếc xe hú lên một hồi dài mà
tưởng tượng về một chuyến tàu vô
định.
Bất chợt, những mũi đan rơi xuống
trong tiếng gọi thảng thốt:
_Chị!.. Chị Kazuha! Chị ơi!!!!!!
Người thiếu phụ nghe thấy tên thì giật
mình quay lại. Ran chạy ào đến bên
chị. Chị hình như vẫn thế, dáng
người mảnh khảnh, đôi mắt xoe tròn.
Chỉ có điều làn da không còn trắng
hồng và Khuôn mặt có chút già dặn
hơn xưa. Ran nghẹn ngào không nói
lên lời. Bỗng từ sau lưng chị, một
đứa trẻ thò đầu ra và nhìn Ran. Cô lại
thêm một lần sững sờ. Có buồn
nhưng không oán trách. Chị là phụ
nữ, chị cũng còn trẻ. Chị có quyền đi
tìm hạnh phúc cho mình
_Ran...ran phải không _ Kazuha lắp
bắp
_Dạ, em. Ran đây chị
Kazuha chưa kịp nói lời nào thì đứa
trẻ đi bên cạnh chị đã reo lên:
_Mẹ! Cô Ran hả mẹ?? Cô đang ở cùng
ba à mẹ??? Vậy ba đâu? Ba Hatori của
con đâu???
Ran bàng hoàng còn Kazuha thì
hoảng hốt. Chị nhìn Ran. Cô lắp bắp:
_Đứa trẻ này...là con anh hai! Là
con anh hai hả chị????
Kazuha nhìn Ran, giọng như sắp
khóc:
_ Chị xin em, xin em Ran à! Xin em
đừng nói với ai. Nó là tất cả. Kiro
chan là cuộc sống của chị! Chị xin
em! Đừng nói với cha mẹ bắt nó đi.
Xin em!!
Rồi chị vội dắt đứa trẻ đi. Đi mà như
chạy. Ran khuỵu xuống trong nắng
chiều nhìn chị và đứa trẻ liêu xiêu
bước.
_Nín đi, Ran à!
Cô quay lại, bất chợt ôm lấy Shinichi
mà huhu khóc:
_Tớ thương chị Kazuha quá,
Shinichi!!!Tại sao thế Shinichi????
Tại sao những người tốt không được
ở cạnh nhau???
_ Anh trai Ran thật tuyệt vời. Tạo ra
một đứa trẻ, cho dù nó chưa thành
hình cũng là cách để chứng minh
mình đã từng sống. Chị ấy cũng đã
vượt lên điều tiếng xã hội mà nuôi nó
trưởng thành. Nếu chúng ta chết đi,
chúng ta sẽ không để lại được gì cả.
Vì vậy. Chúng ta phải sống!
_Shinichi tốt quá. Sao lúc nào cũng
an ủi tớ??
_Vì với tớ, Ran rất quan trọng. Thế
thôi!
.
.
.
Cuối thu.
Bầu trời cao và xanh hơn. Ran ngồi
lặng bên cửa sổ. Chỉ còn hai ngày
nữa cô và Shinichi sẽ được chuyển
vào phòng vô trùng. Thật không thể
tưởng tượng được khi ở trong nhà
kính ấy, khi không được nhìn thấy
màu xanh, cảm nhận gió trời, và kinh
khủng hơn là không được nhìn thấy
Shinichi mỗi ngày, không được nói
chuyện với cậu ấy cô sẽ sống ra sao!
Ran khẽ mở cửa sổ. Gió mang hương
thu mát rượi. Cô thèm khát nhìn bầy
chim nhỏ bỏ hiên nhà xa bay. Mang
theo ước mơ về một vùng đất đầy
nắng vàng ấm áp. Dù chúng nhỏ bé
nhưng chúng thật tự do biết bao. Hơn
lúc nào hết. Cô muốn bỏ trốn. Trốn
khỏi bệnh viện. Trốn khỏi nơi nồng
nặc mùi thuốc sát trùng, đầy những
cơn đau, đầy những dây rợ và những
viên thuốc đủ màu sắc và hình khối.
Shinichi khẽ mở cửa, anh lại gần,
chạm tay vào đôi vai gầy run rẩy, nhìn
lên bầu trời và những cánh chim.
Như hiểu được suy nghĩ của cô. Anh
dịu dàng:
_Được rồi. Tớ hiểu mà. Mình sẽ đi
cùng nhau, nhé!
.y
.
.
Sáng sớm, Ran đã tỉnh dậy. Cô bồn
chồn chẳng thể nào sâu giấc . Để mọi
người không nghi ngờ và kế hoạch
chạy trốn thành công. Cả hai vẫn làm
ra vẻ bình thường, ăn cơm và uống
thuốc đầy đủ, không hề tỏ thái độ gì
hết. Cô nhìn sang Shinichi, anh vẫn
đang thiêm thiếp ngủ. Khuôn mặt
xương xương và làn da xanh xao. So
với hồi đầu mới gặp, anh đã gầy đi
nhiều. Cô mỉm cười, chỉ mới vài
tháng mà cả hai người đã có biết bao
nhiêu kỷ niệm. Cũng chỉ vài tháng mà
cô cũng đã hiểu biết bao điều về con
người này. Anh có thể tranh giành
với cô miếng trứng cuộn cuối cùng
trong hộp, không ai nhường ai, oẳn
tù tì, anh thắng. Nhưng rốt cuộc vẫn
chia đôi. Anh có thể lặng im ngồi hàng
giờ đồng hồ nghe cô kể những câu
chuyện vụn vặt, giúp cô gỡ len rối,
nghịch ngợm mấy cuộn len như một
chú mèo nhỏ, nhưng cũng có lúc đôi
bàn tay ấy ôm chặt cô, thì thào rằng
cô thật quan trọng với anh. Chỉ vậy
thôi. Cô đã đợi chờ rất lâu rồi. Đợi
chờ cái phút giây có người cần cô ,
có người nói rằng cuộc đấu tranh
chống lại bệnh tật của cô không hề vô
nghĩa, bởi vì vẫn có người cần cô tiếp
tục sống. ..
Shinichi khẽ cựa mình. Anh biết cô
đang nhìn anh. Anh vẫn luôn ngắm
nhìn cô như vậy vào mỗi buổi sáng
sớm. Nhìn cô say ngủ bình yên, anh
thấy lòng mình dịu lại. Anh cảm nhận
được bước chân của cô tiến lại gần,
cảm nhận được hơi ấm của cô khi cô
nhẹ nhàng nằm xuống cạnh anh, cảm
nhận được mái tóc của cô dụi dụi vào
ngực anh, cảm nhận được cái ôm ấm
áp của cô. Anh thiếp đi, thêm một
chút nữa.
.
.
.
Cả hai đi xuống vườn hoa như
thường lệ. Mấy chị y tá nhìn thấy cứ
khúc khích cười hoài. Đúng lúc bảo
vệ giao ca. Anh kéo tay cô len lén
theo dòng người men ra ngoài. Sau
khi đi khuất cô ôm lấy anh, reo lên:
_Hura chạy thoát thành công!!!
Anh mỉm cười nhìn cô bối rối buông
mình ra trước con mắt tò mò của bao
người. Nắm chặt tay cô, anh nói như
ra lệnh:
_Từ giờ phải nắm tay tớ nghe không?
Đi ngoài đường rất nguy hiểm! Biết
không hả?
Anh dẫn cô vào một cửa hàng bên
đường, mua một bộ quần áo thường
phục. Bao nhiêu lâu rồi? Một tháng,
hai tháng, ba tháng, sáu tháng hay
lâu hơn thế nữa cô mới được mặc
một bộ quần áo bình thường, có thể
hòa lẫn vào với bao nhiêu con người
khác trên đường.
Shinichi nắm tay cô gái nhỏ đi trên
đường, với một chiếc váy trắng, chiếc
áo khoác bên ngoài màu xanh dài tay,
vạt hơi cộc một chút, mái tóc dài nhẹ
nhàng bay bay. Cô hình như quá nổi
bật trên đường phố .
Ran nhẹ nhàng thả bộ trên đường,
mùi cơm sáng, mùi đồ ăn, tiếng xe cộ
đi lại. Tất cả dường như quá quen
thuộc. Cô có cảm giác cô vẫn ở đây.
Chưa từng đi đâu trong suốt hơn một
năm qua.
Ran đứng trước cửa hàng hoa một
lúc lâu. Cô nhìn những bông hoa
đang khoe mình dưới ánh nắng rực
rỡ. Có thể tối nay, tối mai chúng sẽ
tàn nhưng chúng cũng đã dám sống
hết mình, để có một cuộc đời rực rỡ.
Shinichi lặng lẽ đứng cạnh cô
_Em thích những bông hoa đó sao,
Ran?
Lần đầu tiên anh thay đổi cách xưng
hô, nhưng cô chẳng hề phản đối mà
chỉ gật nhẹ đầu. Cô chọn một bó hoa
cúc trắng, rất đẹp! Khi anh định trả
tiền thì cô xua tay:
_Em cũng có tiền mà!
Anh mỉm cười, xoa nhẹ đầu cô:
_Không sao, để anh trả. Tài khoản
của anh để bụi bao nhiêu lâu nay rồi.
Anh cũng muốn cùng em đến nơi đó
mà _Anh Hatori à! -Cô bé Ran sáu tuổi
ngồi trên giường bệnh lừ mắt - Có ai
đi thăm người bệnh mà mang hoa cúc
với quýt như anh không???????
_Chậc! Thì anh thấy quýt ngon mà,
hoa cúc cũng có xấu đâu.
_Trời ơi! Tại sao tui như vầy mà có
ông anh cóc hiểu tâm lý con gái vậy
chứ! Đi đâu đừng có nhận là anh trai
em nhe! Anh làm như anh thích thì
ai cũng thích hết ấy!
_Xì! Biết thế ta cóc thèm vào thăm!
_Anh lẩm bẩm cái giề hả?
_Ơ. Có gì đâu. Quả quýt này ngọt
này!
.
.
.
Ran im lặng đi cùng Shinichi vào khu
nghĩa trang nằm trên một đồi thông
gió vi vu thổi. Anh Hatori ngốc nghếch
à. Em gái đến thăm anh nè. Em và
anh ấy đến thăm anh đây. Mang theo
hoa cúc và quýt nữa nhé. Anh có
nhìn thấy không, anh hai!
Bỗng, Ran khựng lại. Lần này, cô dứt
khoát phải nói chuyện với người đó,
người đang đứng trước mộ anh, lặng
lẽ.
Cô lại gần, nắm lấy cổ tay người đó,
nghẹn ngào:
_Chị... Chị Kazuha!!!!
Kazuha quay lại, cô biết là cô không
thể trốn tránh mãi được. Cuộc sống
của cô và Kirochan không thể lẩn
tránh như trước được nữa!!! Cô
nhìn Ran, nở một nụ cười dịu dàng:
_Ran à...bé Ran đã lớn thế này rồi!
Mắt Ran ướt nhòe từ lúc nào. Chị
đấy! Chị Kazuha đấy! Người chị mà
cô yêu thương hơn chị ruột, người
mà cô mong ngóng suốt bao nhiêu năm
qua đang đứng trước mặt cô, mỉm
cười như mười năm trước ấy, thật
dịu dàng, thật hiền hậu. Cô ôm chặt
lấy chị, khóc òa:
_Chị ơi...huhu..chị ơi...
Kazuha ôm nhẹ lấy đứa em bé nhỏ.
Nó vẫn như vậy, vẫn mít ướt và trẻ
con. Cô vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của
Ran. Trời ơi, tóc rụng!!! Chẳng
nhẽ.... Ran... Ran cũng... Trời ơi là
trời!
_Chị gầy quá- Cô xót xa - Chị sống có
ổn không?
_Chị ổn mà! Chị ổn.
_Em...- Ran ngập ngừng - Cho em
gặp Kiro được không chị?
Kazuha khẽ gật đầu.
Anh Hattori ngốc nghếch. Anh có một
đứa con này. Một đứa bé thiệt là dễ
thương. Nó chắc chắn có đôi mắt tĩnh
tại như của anh ấy, nó cũng sẽ là một
người thiệt là mạnh mẽ nữa. Phải
không anh hai?
.
.
Căn nhà của chị Kazuha nằm trong
một con hẻm nhỏ. Gọi là căn nhà
nhưng đó thực ra là một căn phòng
gần 20m2. Căn phòng nho nhỏ
nhưng ngăn nắp và gọn gàng Chị đưa
đệm cho hai đứa ngồi , rót trà và
mang lên bánh gạo:
_Hai em uống trà đi. À, nãy giờ chị
quên hỏi, cậu bạn này là....
_Anh ấy là Shinichi, là bạn em đó chị.
Kazuha gật đầu rồi tủm tỉm cười. Cô
bé Ran mới ngày nào còn níu áo chị
khóc khóc mếu mếu vì anh trai bắt
nạt giờ lớn quá rồi. Thời gian. Đúng
là không chừa một ai. Nó cứ chảy,
mặc kệ người ta muốn hay không
muốn. Nhanh đến nỗi chị tưởng mới
hôm qua thôi, Hattori còn nắm tay chị
dạo hội chợ, vậy mà Kiro đã mười tuổi
rồi.
_Sao chị lại giấu hai bác? Lại giấu ba
mẹ em về sự ra đời của Kiro hả chị?
Kazuha nhấp một ngụm trà, chị hồi
tưởng về những tháng ngày đã xa
.. 10 năm trước...
Kazuha hét đến lạc cả giọng, bàn tay
vùng vẫy, cào vào nắp quan tài đến
rớm máu, vậy mà người ta vẫn không
trả Hattori lại cho cô. Người ta ác
lắm. Nhưng người ta ác đã đành, anh
cũng đành lòng bỏ cô lại bơ vơ và đơn
độc.
Kazuha không ăn. Cô không nuốt nổi
bất cứ một thứ gì. Cho đến khi một
người bạn của cô đến thăm, nhìn cô
và phát hoảng. Người đó nói cô có
thai. Hơn hai tháng rồi. Cái thai yếu
lắm. Sống được đến bây giờ là cả một
kỳ tích rồi.
Đó là điều duy nhất giữ cô lại với cái
thế giới trơ trọi này. Cô đang mang
trong mình một giọt máu. Giọt máu
yếu ớt mà anh đã cố gắng để lại cho
cô. Cho đến bây giờ. Cô cũng không
nhớ rõ cảm xúc khi ấy ra sao nữa.
Chỉ biết là cô đã òa lên khóc. Những
giọt nước mắt trong veo, rơi từ hốc
mắt tưởng chừng đã khô cạn.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi biết Heiji
mắc bệnh, cô biết mình phải sống!
Phải sống!
Kazuha xuống bếp. Cô không cần ăn
nhưng đứa con của cô thì phải ăn. Nó
có quyền được sống. Khi đi ngang
qua phòng ba mẹ. Cô bất ngờ nghe
được tiếng nói:
_Tội nghiệp con bé Kazuha, nó không
chịu ăn mấy ngày nay rồi. Thằng
Hattori đoản mệnh quá!
_Tôi đã đặt vé máy bay. Tuần sau con
bé Kazuha sẽ bay sang Canada . Tôi
đã nói với Smith rồi. Thằng John cũng
yêu thương nó. Hy vọng nó nhanh
chóng bắt đầu cuộc sống mới.
Mẹ cô run run:
_Sao sớm thế hả mình? Đợi một thời
gian nữa không được sao? Nó cũng
chỉ vừa tròn 17 thôi mà.
_Mình à. Nhìn nó như vậy. Tôi đau
khổ lắm. Nhà mình chỉ có mỗi mình
nó. Người chết cũng đã chết rồi. Tôi
làm sao cam tâm để nó vật vã mãi thế?
Đi sớm ngày nào đỡ ngày ấy!
Kazuha không nhớ nổi thứ gì đã giúp
cô ăn hết hai bát cơm mà chẳng sót
một hạt. Căn phòng tối om, tối như
cái đêm người ta đưa người quan
trọng nhất cuộc đời cô đi vậy. Hattori
à, nói cho em biết đi, ánh sáng em
đang tìm ấy, em phải tìm nó ở đâu
đây? Tại sao cũng là một đứa trẻ mà
con của chúng mình lại không được
người ta chào đón vậy anh? Anh biết
cha em rồi mà. Làm sao đứa trẻ này
có thể sống? Không được! Con mình
phải sống! Nó phải được thở! Dòng
máu hồng của nó phải được chảy
trong huyết quản! Em phải làm được.
Bởi đó là dòng máu của anh và dòng
máu của em! Là con của hai chúng ta!
Con của hai người...của hai người...
Cô thiếp đi khi cụm từ ấy cứ vang
trong đầu và vỡ òa ra trong miền ký
ức.
.
.
Kazuha cười, ánh mắt in sâu một nỗi
buồn khó tả:
_Thế là chị đã bỏ đi. Với số tiền tiết
kiệm của hai người. Và sinh ra Kiro
chan. Như em thấy đó.
Trời ơi, chị Kazuha, chị đã phải sống
một cuộc sống như vậy sao. Mười bảy
tuổi. Cái tuổi chỉ biết ăn và học mà chị
đã phải lo lắng cơm áo gạo tiền, đã
phải nuôi một đứa trẻ rồi sao? Anh
Hattori! Anh là đồ độc ác. Đồ nhẫn
tâm! Đồ...quá đáng! Sao anh có thể
bỏ mặc chị ấy, bỏ mặc Kirochan, bỏ
mặc ba mẹ, bỏ mặc em chứ! Anh nói
khi em tìm được một ai đó yêu
thương, hãy dẫn tên oắt con đó cho
anh kiểm duyệt mà. Em tìm được cậu
ấy rồi nè. Anh hai!
_Chị...- Ran nghẹn ngào - Chị trở về
đi chị. Chị và Kirochan về đi. Nhà em,
lạnh lẽo lắm. Chỉ còn Kirochan!
_Sao vậy Ran? Chị không hiểu?
_Em...em cũng bị ung thư! Như anh
Hattori ngày xưa ấy. Xin chị! Hãy cho
Kiro chan một mái nhà, cho ba mẹ em
một điểm tựa để sống tiếp. Được
không chị?
Kazuha bối rối. Như hiểu được tâm sự
của cô, Ran càng thiết tha:
_Ba mẹ em luôn coi chị là con dâu mà.
Tuyệt đối không cướp Kiro chan đâu!
_Dù sao bé Kiro cũng cần một gia đình
mà. Còn cả tương lai của thằng bé
nữa. Dù sao cũng là nguyện vọng cuối
cùng của Ran. Mong chị trở về đi.
Kazuha! - Shinichi lên tiếng
Hattori! Em phải làm gì đây? Bé
Ran...nhìn thần sắc của con bé cũng
biết nó yếu lắm rồi. Em đưa con về là
đúng hay sai hả anh?
_Mami ơi!!! Con đi học về rồi!!!!
Ma..mi...
Kiro tròn xoe mắt nhìn hai vị khách
lạ. Từ trước đến giờ, trong gia đình
cậu chả có khách bao giờ. Cậu nhận
ra cô Ran mà mẹ vẫn hay cho xem
hình. Nhưng người đi bên cạnh đâu
phải ba Hattori, ba cậu nhìn oai hơn
nhiều! Ai vậy nhỉ?
_Cháu chào cô Ran! Chú..ơ...
_Chú Shinichi!- Anh xoa xoa mái tóc
tơ của thằng bé
_Dạ! Chú Shinichi!
Anh hai! Kiro chan đó. Cậu nhóc dễ
thương này là con của anh đó, anh
hai. Trời ơi! Đôi mắt kia, cái miệng
kia thì lẫn đi đâu chứ
Bỗng, Ran choáng váng. Cơn đau ở
đâu kéo tới giằng xé trong cơ thể. Nó
như chui vào phá hủy từng tế bào
khiến cô đau đớn, khuỵu xuống .
Không được rồi. Cơ thể của cô, nó
không cho phép cô chậm trễ nữa. Nó
yếu quá rồi. Mặt Ran xanh lét, mắt cô
nhòa nhòa một màu trắng lạnh lẽo,
tai cô ù đi. Đau...đau quá. Đau đến
mức muốn chết đi.
_Em sao thế, Ran! - Shinichi hoảng
hốt
_Kiro..chan..à
_Dạ, cô Ran! Cô sao vậy? Cô đau à?
_Con có muốn...về..với..ông bà
không?
_Dạ! Có ạ!
Kazuha trào lệ. Cô xót xa nhìn đứa
em bé bỏng tuyệt vọng trong bệnh tật
mà nghẹn ngào:
_Thôi, được! Chị sẽ..
_Chị..hứa đi...
_Bằng danh dự của một người mẹ.
Chị hứa !
Ran khẽ mỉm cười và lịm đi... Anh
Hattori, chị ấy đồng ý rồi. Đưa Kiro
chan bé bỏng về với gia đình. Căn
nhà lạnh lẽo sẽ có tiếng cười, sẽ có
bóng dáng của anh, của em, của
những ngày xưa cũ. Em vui lắm, anh
hai. Em rất vui!
.
.
Cô khẽ chớp chớp mắt. Kiro chan ngủ
ngoan bên cạnh. Shinichi ngồi đó và
nhìn cô không rời:
_Anh vẫn luôn nhìn em như thế à?
_Ừ! Anh sợ thiên thần sẽ bay đi mà
bỏ mặc anh!
Cô đỏ mặt, rồi hỏi:
_Chị Kazuha...
_À, chị ấy vừa ra ngoài rồi. Mình đi
thôi em.
Anh đỡ cái bóng dáng nhỏ bé của cô,
nhạt nhòa trong dòng nước mắt bất
lực của Kazuha nơi cửa.
.
Tokyo đang có mưa. Những giọt mưa
dưới ánh đèn nhìn lấp lánh như
những bông tuyết nhỏ. Hình như đông
về rồi!
_Chỗ này này, Shinichi! Anh biết
không, mùa Xuân chỗ này sẽ ngập
tràn hoa anh đào. Đẹp lắm!
_Vậy mùa Xuân, ta sẽ đi. Anh muốn
ăn cơm hộp!
Mắt Ran chùng xuống, nhưng rồi cô
đáp, vui vẻ:
_Dạ, được!
Cô đã dặn lòng mình cả ngàn lần là
không được khóc. Nói phô trương lên
một chút cũng đâu có sao. Những lúc
như thế này, chỉ cần thấy vui là được
mà. Dù trong thâm tâm, cô cũng biết
được rằng mình chẳng thể đợi đến
mùa Xuân được nữa. Chỉ có thể hoài
niệm về những mùa Xuân đã xa. Tay
Ran khẽ giơ lên, tựa hồ chạm vào
những cánh hoa anh đào - giọt nước
mắt của mùa Xuân, của sự sống, của
tương lai và hy vọng .
Cả hai ngước lên trời để những giọt
mưa nhẹ nhàng vương trên mặt, trên
áo và trên mái tóc. Khoảnh khắc chạm
vào sự sống mới thấy cuộc sống này
thật là kỳ diệu. Kỳ diệu tới mức làm
cho con người ta tham lam. Muốn
sống nữa. Sống nữa! Mười bảy tuổi
nhưng ông trời cho cô anh Hattori,
chị Kazuha, Kiro chan, cho cô ba mẹ,
và...cho cô gặp anh. Mười bảy tuổi,
cô bỗng thấy cuộc sống cho cô nhiều
thứ quá. Nụ cười của chị Kazuha,
ánh mắt anh Hattori, giọng nói của
Kirochan, và còn cả anh nữa. Tất cả
luôn luôn bên cô. Vậy thì điều gì
khiến cô còn lo sợ nữa?
Shinichi quay qua nhìn Ran. Đôi mắt
cô nhắm nghiền. Không biết cô ấy
đang nghĩ gì nhỉ? Cô ấy có biết cô là
điều kỳ diệu nhất mà Thượng đế ban
cho anh không nhỉ? Anh đã từng phủ
nhận những điều kỳ diệu. Và cô đến.
Nhẹ nhàng như một đám mây đáp
xuống mặt hồ yên tĩnh. Ran à, em đối
với anh, thật sự rất quan trọng. Cũng
như trái tim đập trong lồng ngực này
vậy!
_Em muốn ra nơi đó, Shinichi! Em
muốn nhìn thấy nó!
_Anh hiểu mà!
Cả hai đi ra bến tàu, ngồi tựa vào
nhau trên một băng ghế chờ. Trước
khi đôi mắt khép lại anh thì thầm:
_Anh năm nay 17tuổi, cảm thấy mình
hạnh phúc khi có em, Ran à.
_Em cũng thế, Shinichi!
Đoàn tàu lầm lũi xuyên màn đêm
Bây giờ, đoàn tàu không khứ hồi
chẳng còn gì đáng sợ nữa bởi
Shinichi đã ôm cô trong vòng tay anh
và nắm lấy bàn tay cô, thật chặt.
Còi tàu hú một hồi dài đón hai linh
hồn đi vào cuộc hành trình về bên kia
thế giới....
_END_


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Debb_LA







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang

General instructions
Forum 4ALL - Mái Nhà Tình Bạn
Powered by phpbb® & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt
Best displayed with Firefox & Google Chrome
and 1024x768 screen resolution


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog