(¯`•¸·´¯)♥♥♥Angel Ran City♥♥♥(¯`•¸·´¯)

IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng ký

Chào mừng đến với diễn đàn
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi / đáp để biêt cách sử dụng diễn đàn
» Để có thể tham gia thảo luận, bạn phải đăng ký làm thành viên.Bấm vào đây để đăng ký.


|

[Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Mon 15 Sep - 8:23
Chán như con gián

New Member
ariesmiyano456
New Member

Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội

Thông tin thành viên
Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ
Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: [Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần



Nguồn: http://conankun.yourme.net

Fic: Bước chân thiên thần

Author:0ny

Thể loại:Sad, Romance( Cái này mình không chắc...không thấy chút romance nào...)

Rating:K (nhỏ hơn cũng được)

Disclaimer:Tất cả thuộc về G.A và một số thuộc về riêng mình

Summary: Chỉ cần nhau hạnh phúc... đó là quan niệm và lẽ sống của họ... Nhưng vô tình họ không nhận ra...họ đã đánh mất hạnh phúc của chính mình.

Status: Đang tiến hành một cách trì trệ....

Warning: Mình biết nó không hay nhưng xin đừng tự ý đưa nó đi đâu... Mình thật sự là không biết cách viết Fic vui nhộn... fic của mình theo phong cách của riêng mình... nếu bạn nào không chấp nhận được một Fic buồn.... bấm back ngay nhé ^^ không có bất cứ kiện cáo nào với tác giả nhé. Thứ 3 là tính cách nhân vật... mình OOC khá nhiều... Đừng sock nếu họ đi ngược với những gì bạn muốn.

Vậy thì bắt đầu nhé...

--------------------------------

Chap 1: Vụn kí ức

Part A ​


Một ngày mưa...Ran nhìn bầu trời với những đám mây đen đang ngập trời... bầu trời vần vũ báo hiệu một cơn giông đang kéo đến. Những cơn gió mang theo bụi bay đầy trên những con phố thưa thớt người. Nơi đây vẫn luôn như vậy mỗi khi trời nổi giông bão...Khi mưa rơi... cơn mưa sẽ tưới mát mọi tâm hồn... mưa sẽ gột rửa cả thế giới là làm nó trở nên lung linh hơn. Shinichi đang chờ cô... anh đang chờ ở con đường trai dài hoa anh đào. Bình thường cả con đường sẽ tràn ngập những cánh hoa... hoa nương theo gió tạo nên một quang cảnh tuyệt đẹp. Những hôm nay thì lại khác... những cánh hoa sẽ bị vùi dập... Cánh hoa mỏng manh bị gió cuốn đi... Sau đó sẽ là những giọt nước từ trời rơi xuống làm ướt đẫm.

Mưa... lát nữa thôi trời sẽ đổ mưa... Ran không ghét nhìn thấy mưa... Ran không bị quang cảnh buồn khi nhìn thấy thế giới tỏng mưa làm cho buồn... với cô sau cơn mưa một quang cảnh lung linh đầy sắc màu sẽ hiện ra... đó là trước kia thôi... cô đã từng tin như vậy.

Nhưng hôm nay...sau cơn mưa này... trời sẽ không sáng nữa đâu... và cũng sẽ không có cầu vồng...

Ran năm chốt cánh cửa và xoay... đã trễ mười lăm phút... cô đã chuẩn bị thật nhiều cho ngày hôm nay... Nhưng trái tim lại không mách bảo như vậy. Nó đang đập từng nhịp thật đau đớn... Từng hanh động từng suy nghĩ làm cô cảm thấy không thể tiếp tục bước ra ngoài bầu trời đầy mây đen kia... Cô thật sự muốn nắm lấy hạnh phúc. Cô cũng muốn mình sống thật hạnh phúc. Điều đó đồng nghĩa cô không nên đi gặp Shinichi trong lúc này... cô sợ phải nhìn thấy đôi mắt ấy, cô sợ nhìn vào đôi mắt xanh của Shinichi và nói ra những điều vô nghĩa. Ánh mắt ấy luôn làm cô tan chảy. Cô nợ anh, nợ rất nhiều.

Ran tự nhủ mình phải đi, Shinichi sẽ phải chờ nếu mình tiếp tục thế này. Cô vẫn không thể đối diện với anh. Rút hết can đảm, Ran bước ra con đường đầy gió. Gió hôm nay lạnh buốt, từng cơn thổi vào thân thể đang ngập tràn đau đớn của cô. Không có ai bên cạnh cô lúc này để siết bàn tay của cô. Cô thèm cái hơi ấm của anh. Mái tóc của cô bay ngang tầm mắt. Mùi hương bạc hà thanh tẩy mọi cảm xúc rối bời của cô. Nó tạo nên một bước tường chắn vô hình trong suy nghĩ của cô. Tách cô hoàn toàn với cảm xúc.

Bước thật chậm.

Cô nhìn thấy anh. Dáng người quen thuộc của anh, anh đang dựa lưng vào tường và ngắm nhìn một cánh hoa anh đầo ngang tầm mắt, đôi mắt anh chăm chú không rời hình ảnh đó. Siết chặt bàn tay, Ran biết đã đến lúc rồi. Đến lúc kết thúc cho tất cả. Ran run rẩy tiến lại gần Shinichi hơn. Lúc này đây, cô cảm thấy mình thật cứng rắn. Lúc này đây trái tim cô như ngưng đập.

Shinichi nhận ra Ran, anh quay lại.. nở một nụ cười. Lần đầu tiên cô nhìn thấy nó, nó làm cái rào cản trong tâm trí cô vỡ tan thành từng mảnh. Cảm xúc làm cô đứng không vững.

- Shinichi, xin lỗi... tớ đến trễ.

- Không sao đâu... tớ cũng vừa mới đến.

Shinichi lại cười. Nó làm Ran có thể đáp trả lại bằng một nụ cười buồn. Cô che giấu cảm xúc ngay khi Shinichi lại gần. Cô đã gần chạm đích rồi. Đã đi đến đây thì không còn đường để quay lại.

Shinichi trong cô là hiện thân của nhiều xúc cảm. Là cô đơn, là gơn sóng, là chờ đợi... là yêu thương. Với cô không có gì bằng khi nhìn thấy anh luôn hạnh phúc. Điều cô muốn thấy, luôn là nụ cười kiêu hãnh đó.

Để mình ngập tràn trong cảm xúc thêm vài giây. Ran tự giận mình không dám dứt khoát. Cô cố gáng nói thật chậm để anh không nhận ra sự run rẩy trong cô.

- Tớ có chuyện muốn nói với Shinichi.

Shinichi đứng lại, anh nhận ra thái độ kì lạ của Ran. Bỗng nhiên một cảm giác lạ nhen lên trong anh. Là cảm giác khó chịu quặn thắt trong tim.

- Ơ...ừm... cậu nói đi.

Shinichi cố nở nụ cười nhưng trong lòng đầy mâu thuẩn.

Ran cảm thấy xung quanh mình không còn tiếng động nữa... chỉ còn tiếng cô thật trầm..

- Chúng ta...kết thúc ở đây nhé.

Ran đưa mắt mình lên nhìn anh. Cô để mắt mình lạc trong màu xanh ấy, màu xanh cô luôn hy vọng nhìn thấy mỗi ngày. Câu nói này cô đã chuẩn bị từ lâu... hàng ngày hàng giờ... và bây giờ nói ra nó thật dễ dàng.

- Cậu đang nói gì vậy? Ran...

Shinichi tỏ vẻ không hiểu, tất cả cảm xúc chỉ kết tinh thành mấy câu ngắn ngủi. Đôi mắt anh chuyển từ ngạc nhiên sang bàng hoàng. Anh nhìn thấy Ran không nhìn anh nữa.

- Ran! có chuyện gì thế? đừng đùa nữa.

Ran giật mình khi bàn tay anh chạm vào mình. Cảm giác ấm áp tràn dâng. Ran phủi nó ra ngay lập tức.

- Đùa ư? cậu bỏ rơi tớ! cậu đi đâu trong năm năm qua? cậu làm gì những lúc tớ cần... nhưng khi tớ cần... có người đưa mang cho tớ hy vọng... không phải là cậu.

- Nhưng bây giờ tớ đã quay về rồi... tớ sẽ mãi ở bên cậu.

Shinichi nắm lấy tay Ran, buộc cô phải nhìn mình. Nhưng Ran không cho phép mình làm vậy.

- Này... ai ép buộc cậu phải ở bên tớ? Tớ đã có người để ở bên rồi... Cậu không là gì của tớ cả... chỉ là một người bạn thân... vậy thôi.

Ran nhìn thấy Shinichi ngừng lại. Anh sững sờ và bị ảnh hưởng bởi câu nói của cô. Cô biết anh sẽ nói gì tiếp theo... những đêm qua ngày nào cô cũng đắm chìm trong ảo vọng mà mình lập nên. Và cuối cùng, chỉ còn câu trả lời ngày hôm nay.

- Ran...nhưng tớ...yêu...cậu

Giọng nói anh đầy chua xót, cô như chết đứng tại chỗ. Đừng nói như vậy... Dằn hết mọi cảm xúc lợi dụng tràn ra, Ran mỉm cười và nhìn thẳng vào anh, không cảm giác tội lỗi, không cảm xúc, cô nói thật bình tĩnh.

- Tớ không yêu câu, người tớ yêu... là người luôn ở bên tớ... anh Araide...

Shinichi buông tay khỏi Ran. Hai người nhìn nhau thật lâu... Một hạt mưa dần rơi xuống ướt má Shinichi. Cô không thể nói dối với ánh mắt như thế... phải không? Ran đưa cây dù khi nhìn thấy một hạt mưa khác. Anh không nhận lấy nó từ tay cô... nhưng Ran không quan tâm. Cô quay lưng và nghe tim mình rạn vỡ. Xin lỗi...

- Cậu hãy thật hạnh phúc... Ran.

Bước chân cô chậm lại, lần đầu cô nghe giọng anh buồn đến vậy. Ran cố bước nhanh hơn. Cô không dám nhìn lại phía sau... Tớ không thể hạnh phúc được đâu...Shinichi...cậu hãy hạnh phúc nhé... Ran dừng lại để cảm nhận từng hạt mưa nặng nề trút xuống. Mưa vô tình phủ lên cả thân hình cô một tấm áo choàng lạnh lẽo.

Ran cảm thấy đầu mình đau nhói. Cảm giác đau buốt khắp thân thể. Nó đã đến... cái mà cô đang mong chờ... Một chiếc xe dừng lại bên lề... Cô nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Araide...

- Ran...

- Em đã hoàn thành việc phải làm rồi... Bây giờ... em không sợ nữa...

- Vì sao em lại như vậy.... em ...

Ran không trả lời... trong cô giờ chỉ là sự đau đớn... nói đã nói rồi... kêt thúc rồi phải không?

Cô nghe thấy thân hình mình biểu tình. Cô cảm thấy Araide đang bế cô đưa vào xe... Cô nghe miệng mình đắng chát, có vị máu...

Xin lỗi... Shinichi

End Part A ^^



Chử kí của ariesmiyano456




♥♥♥
Hãy nhớ nhữg gì đáng nhớ
Quên đi nhữg gì cần quên
Thay đổi những gì có thể...
Và ...hãy chấp nhận nhữg gì đã mất...
Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng…… Cũng như là….. Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có 1 người đáp lại…… Và….Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi……. thì sẽ có 1 người trở về
♥♥♥

≧'◡'≦ Aries Miyano ≧'◡'≦


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ariesmiyano456





Tue 16 Sep - 8:35
Chán như con gián

New Member
ariesmiyano456
New Member

Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội

Thông tin thành viên
Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ
Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần



Chap1: Vụn kí ức
Part B ​

Ran mở mắt và nhìn vào một điểm trên trần nhà. Ran cảm thấy đầu mình ong ong. Tay cô không chút sức lực, cô lờ mờ nhìn thấy những chi tiết của căn phòng. Xung quanh... một màu trắng bao trùm tất cả như một tấm vải liệm. Bệnh viện…

Có lẽ cô đã được đưa vào đây… sau khi gặp Shinichi.

Vậy không phải là mơ?

Đôi khi con người trốn tránh hiện tại bằng việc tưởng tượng những kí ức đâu buồn chỉ là một giấc mơ, Ran cũng thế thôi… kí ức ngày hôm qua quá nhức nhối, quá thật làm cô chỉ muốn hy vọng đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng cô biết đó là một giấc mơ… có thật. Vì vậy cho nên dù cô có mở mắt bao nhiêu lần giấc mơ vẫn không biến mất.

Ran đưa mắt nhìn quanh và dừng lại ở chiếc cửa đóng kín. Có lẽ cô đã được cách ly với tất cả, cũng phải…tại sao nhất định phải cứu một người sắp chết nào? Có thể xạ trị? Có thể mổ? có thể dùng kĩ thuật thật tiên tiến để chữa… nhưng nếu thất bại thì sao? Chết ngay lập tức. Nếu thành công… với xác suất ba mươi phần trăm thì có ai dám cầm dao mổ không? Đã vậy huống hồ…nguy cơ biến chứng là rất cao. Họ đã cố giấu cô…nhưng họ đâu biết rằng cô đã nghe tất cả những điều đó.

Cô muốn sống…dù một ngày thôi cũng được. Khi gần kề cái chết cô mới biết…chẳng co ai là không sợ chết cả… Tại sao bệnh viện lại chỉ một màu trắng? Có phải vì… màu trắng tinh khiết nhất… màu trắng nhắc nhở tất cả sự việc trên đời này cũng chỉ có màu trắng… không rực rỡ như mình vẫn tưởng? Ran đã từng nghĩ khi đối diện với bàn mổ, ánh sáng cũng màu trắng ấy sẽ rọi vào cô, sẽ rất chói… và khi cô nhắm mắt… cô mãi mãi không thể nhìn thấy Shinichi, ba, mẹ và tất cả mọi người xung quanh.

Cô sợ một ngày phải rời xa họ. Cô đã muốn nhìn thấy bao nhiêu sự hạnh phúc của những người xung quanh. Cô đã thấy ba mình không rượu, không suốt ngày “Yoko”, cô nhìn thấy nụ cười thật vui vẻ của mẹ khi ba nói một câu chuyện vui… Cô muốn được nhìn thấy Sonoko, Heiji, Kazuha, cô muốn nhìn thấy đám cưới của cô Sato… Rồi mỗi ngày sẽ là thật nhiều câu chuyện về anh chàng nào đó của Sonoko, Heiji và Kazuha luôn tranh cãi nhưng họ quan tâm nhau…bằng một cách nào đó. Cô sẽ tranh thủ lúc mẹ về để ăn thật nhiều món ăn khó nuốt của mẹ. Cô sẽ cười thật nhiều…cô sẽ đi thăm thảo nguyên…sẽ đi thật nhiều nơi…

Tự nhiên cô bắt đầu thấy nhớ…cảm giác những ngón tay chạm vào những bông hoa vuốt ve chúng và ngửi mùi hương ngào ngạt từ chúng. Rồi cô sẽ đi dạo trong một cánh đồng thật nhiều hoa… thật nhiều hoa… để có thể nhận ra mùi hương thoảng trong gió. Nhưng thân hình cô bất lực hơn bao giờ hết. Cô không còn sức lực để đứng dậy nổi nữa… Cô ước chỉ cần đi vài bước đến cổng thôi cũng được… nhưng không bao giờ điều ước đó thành sự thật mất, xung quanh cô chỉ toàn là máy móc. Họ làm mọi cách để kéo dài sự sống mong manh trong cô.

Cuộc sống này tươi đẹp biết bao! Nó sẽ còn tươi đẹp hơn khi cô được ở bên cạnh Shinichi… Nếu một ngày nhìn thấy cô qua bia mộ, cô biết người ấy sẽ ra sao… Shinichi của cô là một người cô luôn chỉ có thể nhìn thấy từ đằng sau. Shinichi luôn bảo vệ cô… luôn đứng trước cô đã che chắn cô khỏi mọi nguy hiểm, nhưng còn lúc này? Liệu anh có thể bảo vệ cô khỏi thần chết? Cô muốn gặp lại anh… muốn cùng anh tranh cãi, muốn được nghe câu chuyện của anh. Cô muốn nghe giọng hát dù cố gắng vẫn không thể nhận xét là hay. Cô đã từng yêu biết bao khuôn mặt thỏa mãn khi tìm ra sự thật… Shinichi của cô là một con ong chăm chỉ. Ong kia góp mật cho đời cho đến ngày không còn sống nữa. Cô bắt đầu thấy nhớ anh… cô muốn nhìn thấy anh sinh động chứ không phải qua những hồi ức.

Cô ân hận rồi…cô không nên bước đi như thế… cô không nên buông bàn tay anh ra để rồi quay lưng lại…cô chỉ đi một mình trên con đường của mình. Cô cần anh kéo cô ra khỏi sự thật hiện ra trước mặt. Cô cần anh hãy giúp cô ra khỏi tương lai mờ mịt hiện ra trước mặt… cô cần anh đến biết bao… nhưng cô không muốn anh đau khổ. Cô không muốn anh đối diện với mình bằng đôi mắt thật buồn… cô chán ghét nhìn thấy nước mắt lắm rồi. Cô đã thấy mẹ gục đầu vào ba khóc thật nhiều… mẹ đã khóc khi nghe tin cô sắp chết. Ba cô u sầu nhưng vẫn cố gượng gạo cười trong bữa ăn. Cô không muốn Shinichi cũng như thế…

Một cảm giác đau buốt chợt tràn vào thân hình tê dại của cô. Đau đớn đến tận các tế bào nhỏ nhất. Đầu đau như búa bổ… Cô lạc vào một màu đen…

Từ bỏ đi…

Có người thì thầm với cô như thế… cô biết đó là tử thần… cô không muốn… không muốn…

Cơn đau ngày càng lớn dần…

Hãy từ bỏ đi…

Cô nhìn thấy hình ảnh của Shinichi trong vùng màu đen ấy, anh đưa tay nắm lấy tay cô… không… tôi vẫn còn muốn nhìn thấy người ấy… đừng ….






-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------




Chap 1: Vụn kí ức
Part C


Tớ không yêu cậu…người tớ yêu…là anh Araide.

Những lời nói của Ran xoáy vào tâm trí của Shinichi. Ánh mắt, nụ cười buồn ấy… tất cả đều muốn nói cô không nói dối. Araide? Ran đãluôn chờ đợi một Shinichi trở về…tại sao khi anh trở về Ran lại biến thành một người khác? Có thật vậy không? Những cuộc điện thoại, những tin nhắn…những giọt nước mắt… tất cả chúng chỉ là nhớ thương một người BẠN THÂN thôi sao? Shinichi cảm thấy miệng mình đắng chát. Cảm xúc tỏng anh là sự rối loạn, anh nên tin Ran? Hay tin những gì anh chứng kiến? Vậy từ trước đến giờ…Ran chỉ xem anh là một người bạn thôi sao?

Trong đời anh… chưa bao giờ anh cảm thấy có một người cần anh bảo vệ đến vậy…Ran có một ý nghĩa thật đặc biệt. Dù có chết anh cũng chỉ muốn Ran được sống… Anh luôn nghĩ sẽ mãi được ở bên cô… Một cô gái bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong yếu đuối… Một cô gái học Karate nhưng lại sợ ma… Cô luôn là cô… vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy…nhưng tại sao?

Vậy là anh sẽ phải buông tay cô ra để cô có thể đi tìm hạnh phúc cho mình? Không.. anh nghĩ cô đã tìm thấy rồi. Anh sợ điều gì? Co phải một ngày cô đi bên cạnh một người khác? Mỉm cười ? và đi qua anh như hai kẻ xa lạ bất chợt lướt qua đời nhau? Mỉm cười cay đắng,

Anh chỉ tin sự thật… vậy mà giờ cũng nghĩ giá như sao?

Bước đi quanh nhà, anh dừng lại ở giá sách khổng lồ.

Bụi quá… tại sao cậu không chịu lau dọn đi? Shinichi? Kiến thức như vậy mà không biết ở dơ sẽ có dễ bệnh à?

Lúc đó anh chỉ mỉm cười với Ran… không phải ăn năn, chỉ là cô chưa từng biết rằng… anh biết cô sẽ lau dọn nó cho anh. Cô thu hút anh hơn hết thảy mọi thứ. Anh đã quen nhìn thấy Ran chạy khắp nhà anh và lau dọn, khi thì nấu ăn, khi thì đem một đống đồ lỉnh khỉnh… Làm sao… để quên đi sự hiện diện đó? Nó khác gì…mất đi cuộc sống của chính mình?

Đã hơn bảy giờ… có lẽ dưới kia… chỉ vài phút nữa thôi… tiếng chuông của sẽ kêu réo… Shinichi nhìn xuống khoảng trống trước chiếc chuông. Cậu ở đâu hả Ran? Có biết rằng… anh luôn chờ đợi cô mỗi buổi sáng không? Anh đã quen sự hiện diện của một Ran Mori… cô có hiểu điều đó không?

Bất chợt Shinichi mỉm cười… nụ cười không chút niềm vui… Hạnh phúc hơn tớ… nhé Ran.

--------------------------------------
Phòng cấp cứu sáng đèn, bên trong một cô gái đang chống chọi với tử thần…

Ông Mori lặng lẽ siết vai vợ mình và ngồi xuống nhanh để không thấy những giọt lệ trong đôi mắt ấy. Với ông… Ran quan trọng hơn hết thảy. Ông đã sống với cô, đã nhìn thấy cô sinh ra và lớn lên… cô căng tràn nhựa sống, suốt ngày dính chặt với cậu nhóc nhà Kudo…lúc này đây ông biết cô muốn ở bên Kudo Shinichi. Nhưng không phải vậy…ông đã nhìn thấy Ran khóc thật nhiều trên tay Eri năn nỉ không cho ai biết bệnh tình của mình…năn nỉ đừng nhắc đến Kudo trước mặt Ran. Ông không tưởng tượng nổi một ngày Ran của ông sẽ rời xa Kudo…nó đã chờ đợi trong một thời gian dài, nó đã hy vọng gì, tất cả ông đều biết.

Ran luôn tỏ ra mạnh mẽ, luôn mỉm cười khi nhìn thấy ông và Eri vào thăm… nhưng khi không ai nhìn thấy, đôi mắt của nó lại trở nên vô hồn, một cái nhìn buồn man mác.

Giờ đây… con của ông đang chống chọi với tử thần. Ông ước gì mình có thể thay thế… ông ước gì mình sẽ chết…thay vì Ran. Mười tám tuổi…độ tuổi còn bao nhiêu hoài bão, bao nhiêu giấc mơ…vậy mà Ran sẽ chết sao? Mori nhìn biển báo vẫn đang sáng đèn… vậy là vẫn cố gắng… sinh mạng cô không ở trong tay ông… ông không thể dành lại cô từ tay tử thần… có lẽ vì tử thần yêu Ran…nên muốn cướp đi cô từ ông thật sớm… Hàng giờ lặng lẽ trôi qua.

Ánh đèn vụt tắt, bác sĩ đi ra và tháo khẩu trang.

- Con tôi sao rồi?

- Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm, nhưng hiện tại chưa thể tỉnh dậy. Chúng tôi buộc phải cách ly…

Ông Mori cùng bà Eri nhìn Ran đang say ngủ bên giường bệnh… ai có thể tin… gương mặt yên bình đó… sẽ chết?

Ran chưa từng thích bệnh viện, ông nhớ cô dù bị sốt nặng vẫn không cho Eri đưa đi viện. Có phải cô đã chịu đựng rất nhiều?

Cố lên con… ba hứa con sẽ không ở đây lâu đâu…

Chưa bao giờ ông lại yêu Ran như lúc này… đứa con gái tội nghiệp của ông.

End chap 1 ^^​




Chử kí của ariesmiyano456




♥♥♥
Hãy nhớ nhữg gì đáng nhớ
Quên đi nhữg gì cần quên
Thay đổi những gì có thể...
Và ...hãy chấp nhận nhữg gì đã mất...
Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng…… Cũng như là….. Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có 1 người đáp lại…… Và….Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi……. thì sẽ có 1 người trở về
♥♥♥

≧'◡'≦ Aries Miyano ≧'◡'≦


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ariesmiyano456





Thu 18 Sep - 8:08
Chán như con gián

New Member
ariesmiyano456
New Member

Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội

Thông tin thành viên
Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ
Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần



Chap 1: Vụn kí ức
Part C


Tớ không yêu cậu…người tớ yêu…là anh Araide.

Những lời nói của Ran xoáy vào tâm trí của Shinichi. Ánh mắt, nụ cười buồn ấy… tất cả đều muốn nói cô không nói dối. Araide? Ran đãluôn chờ đợi một Shinichi trở về…tại sao khi anh trở về Ran lại biến thành một người khác? Có thật vậy không? Những cuộc điện thoại, những tin nhắn…những giọt nước mắt… tất cả chúng chỉ là nhớ thương một người BẠN THÂN thôi sao? Shinichi cảm thấy miệng mình đắng chát. Cảm xúc tỏng anh là sự rối loạn, anh nên tin Ran? Hay tin những gì anh chứng kiến? Vậy từ trước đến giờ…Ran chỉ xem anh là một người bạn thôi sao?

Trong đời anh… chưa bao giờ anh cảm thấy có một người cần anh bảo vệ đến vậy…Ran có một ý nghĩa thật đặc biệt. Dù có chết anh cũng chỉ muốn Ran được sống… Anh luôn nghĩ sẽ mãi được ở bên cô… Một cô gái bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong yếu đuối… Một cô gái học Karate nhưng lại sợ ma… Cô luôn là cô… vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười ấy…nhưng tại sao?

Vậy là anh sẽ phải buông tay cô ra để cô có thể đi tìm hạnh phúc cho mình? Không.. anh nghĩ cô đã tìm thấy rồi. Anh sợ điều gì? Co phải một ngày cô đi bên cạnh một người khác? Mỉm cười ? và đi qua anh như hai kẻ xa lạ bất chợt lướt qua đời nhau? Mỉm cười cay đắng,

Anh chỉ tin sự thật… vậy mà giờ cũng nghĩ giá như sao?

Bước đi quanh nhà, anh dừng lại ở giá sách khổng lồ.

Bụi quá… tại sao cậu không chịu lau dọn đi? Shinichi? Kiến thức như vậy mà không biết ở dơ sẽ có dễ bệnh à?

Lúc đó anh chỉ mỉm cười với Ran… không phải ăn năn, chỉ là cô chưa từng biết rằng… anh biết cô sẽ lau dọn nó cho anh. Cô thu hút anh hơn hết thảy mọi thứ. Anh đã quen nhìn thấy Ran chạy khắp nhà anh và lau dọn, khi thì nấu ăn, khi thì đem một đống đồ lỉnh khỉnh… Làm sao… để quên đi sự hiện diện đó? Nó khác gì…mất đi cuộc sống của chính mình?

Đã hơn bảy giờ… có lẽ dưới kia… chỉ vài phút nữa thôi… tiếng chuông của sẽ kêu réo… Shinichi nhìn xuống khoảng trống trước chiếc chuông. Cậu ở đâu hả Ran? Có biết rằng… anh luôn chờ đợi cô mỗi buổi sáng không? Anh đã quen sự hiện diện của một Ran Mori… cô có hiểu điều đó không?

Bất chợt Shinichi mỉm cười… nụ cười không chút niềm vui… Hạnh phúc hơn tớ… nhé Ran.

--------------------------------------
Phòng cấp cứu sáng đèn, bên trong một cô gái đang chống chọi với tử thần…

Ông Mori lặng lẽ siết vai vợ mình và ngồi xuống nhanh để không thấy những giọt lệ trong đôi mắt ấy. Với ông… Ran quan trọng hơn hết thảy. Ông đã sống với cô, đã nhìn thấy cô sinh ra và lớn lên… cô căng tràn nhựa sống, suốt ngày dính chặt với cậu nhóc nhà Kudo…lúc này đây ông biết cô muốn ở bên Kudo Shinichi. Nhưng không phải vậy…ông đã nhìn thấy Ran khóc thật nhiều trên tay Eri năn nỉ không cho ai biết bệnh tình của mình…năn nỉ đừng nhắc đến Kudo trước mặt Ran. Ông không tưởng tượng nổi một ngày Ran của ông sẽ rời xa Kudo…nó đã chờ đợi trong một thời gian dài, nó đã hy vọng gì, tất cả ông đều biết.

Ran luôn tỏ ra mạnh mẽ, luôn mỉm cười khi nhìn thấy ông và Eri vào thăm… nhưng khi không ai nhìn thấy, đôi mắt của nó lại trở nên vô hồn, một cái nhìn buồn man mác.

Giờ đây… con của ông đang chống chọi với tử thần. Ông ước gì mình có thể thay thế… ông ước gì mình sẽ chết…thay vì Ran. Mười tám tuổi…độ tuổi còn bao nhiêu hoài bão, bao nhiêu giấc mơ…vậy mà Ran sẽ chết sao? Mori nhìn biển báo vẫn đang sáng đèn… vậy là vẫn cố gắng… sinh mạng cô không ở trong tay ông… ông không thể dành lại cô từ tay tử thần… có lẽ vì tử thần yêu Ran…nên muốn cướp đi cô từ ông thật sớm… Hàng giờ lặng lẽ trôi qua.

Ánh đèn vụt tắt, bác sĩ đi ra và tháo khẩu trang.

- Con tôi sao rồi?

- Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm, nhưng hiện tại chưa thể tỉnh dậy. Chúng tôi buộc phải cách ly…

Ông Mori cùng bà Eri nhìn Ran đang say ngủ bên giường bệnh… ai có thể tin… gương mặt yên bình đó… sẽ chết?

Ran chưa từng thích bệnh viện, ông nhớ cô dù bị sốt nặng vẫn không cho Eri đưa đi viện. Có phải cô đã chịu đựng rất nhiều?

Cố lên con… ba hứa con sẽ không ở đây lâu đâu…

Chưa bao giờ ông lại yêu Ran như lúc này… đứa con gái tội nghiệp của ông.


End chap 1



Chử kí của ariesmiyano456




♥♥♥
Hãy nhớ nhữg gì đáng nhớ
Quên đi nhữg gì cần quên
Thay đổi những gì có thể...
Và ...hãy chấp nhận nhữg gì đã mất...
Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng…… Cũng như là….. Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có 1 người đáp lại…… Và….Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi……. thì sẽ có 1 người trở về
♥♥♥

≧'◡'≦ Aries Miyano ≧'◡'≦


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ariesmiyano456





Thu 25 Sep - 7:27
Chán như con gián

New Member
ariesmiyano456
New Member

Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội

Thông tin thành viên
Bạn đời ARC Bạn đời ARC : chưa biết
Người thân Người thân : cha, mẹ, em gái, bạn bè......
Giới tính Giới tính : Nữ
Zodiac : Aries
Chinese zodiac : Snake
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 20
Power Power : 855
Sinh Nhật Sinh Nhật : 10/04/2001
Ngày gia nhập Ngày gia nhập : 08/09/2014
Tuổi Tuổi : 15
Đến từ Đến từ : Tận cùng của Trái Đất
Sở thích Sở thích : ăn-ngủ-chơi
Trạng thái Trạng thái : Chán như con gián
Châm ngôn sống Châm ngôn sống : cuộc đời còn nhiều thứ cần khám phá không nên chết vội
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần



Chap 2: Hư ảo
Part A ​



Ran ngồi trên chiếc ghế đá và nhìn một con chim đang bay vào tổ. Con chim nhìn quanh và đưa mồi vào cho ba cái mỏ bé xíu đang chờ ăn. Sự sống động của nó làm Ran thích thú... cô nhìn thấy nó chao lượn trên không và bay xa tầm mắt cô. Ran bất giấc mỉm cười... cô từng tưởng tượng nếu mình có một đôi cánh cô sẽ bay thật cảo...thật xa. Rồ sau đó thả mình trong những đám mây bềnh bồng... Ran thả mình lên thành ghế và mỉm cười thật buồn... mãi mãi cô cũng chẳng có một đội cánh được.

Tự nhiên cô lại muốn ăn kem ghê gớm. Kem ba tầng ở Tropical Land Cô muốn nhìn thấy cây kem tan chảy và sau đó là cảm giác lạnh nơi đầu lưỡi... cô muốn sống dậy cảm giác ăn lấy ăn để trước khi kem tan hết... Nhưng cô không được rời bệnh viện. NHững đợt xạ trị bòn rút thân thể đang khô cằn từng ngày của cô, nếu có một tấm gương... Ran sẽ không nhận ra nỗi mình mất,

Một bác sĩ đi qua chỗ cô đang ngồi, từ chiếc radio nhỏ xíu một tin tức phát ra,

Nhờ có sự giúp đỡ của Kudo Shinichi- thám tử lừng danh. Cảnh sát đã bắt được tên trùm đánh bom hàng loạt hiện nay,

Ran tưởng tượng được gương mặt đang cười đắc thắng thách thức mọi người của Shinichi. Chợt một cảm xúc khuây khỏa trong cô... Shinichi sẽ không bao giờ gục ngã. Từ sau những băng ghế, Araide lặng lẽ quan sat Ran. Cô biết chính anh đã đưa cô vào viện sau cái ngày cô gặp Shinichi. Anh luôn quan tâm cô và dành cho cô thật nhiều tình cảm, không chỉ là vì bác sĩ với bệnh nhân. Mà còn là của một người anh trai dành cho một cô em gái.

- Ran, trông em có vẻ tươi tỉnh quá.

- Anh Araide...

Anh ngồi xuống bên Ran và mỉm cười.

- Có chuyện gì vậy?

- Bao giờ thì em mới có thể xuất viện?

Ran hỏi, câu hỏi ấy là một câu hỏi không thể trả lời. Anh quay đi lặng nhìn một đám mây bay ngang qua... Ran biết là không được nhưng cô không muốn bỏ ra những ngày cuối cùng ở đây. TRong không gian bốn bề màu trắng.

- Em muốn đi đâu sao?

Araide kéo Ran ra khỏi suy nghĩ hiện tại. Cô thấy mình rất khỏe, nhưng nếu cứ thế này... cô sợ mình không trụ vững được.

- Em chỉ muốn quay lại trước kia... em muốn làm vài việc... đi vài nơi.

Araide nhìn thấy sự tiếc nuối và vô định trong mắt Ran, Ran chưa bao giờ để lộ đôi mắt ấy với anh bao giờ.

- Nếu em khỏe hơn... anh sẽ đưa em đi bất cứ nơi nào em muốn.

- Thật chứ ạ?

Ran mỉm cười hồn nhiên. Nụ cười ấy có sức lan tỏa khiến anh bật cười theo. Anh luôn thầm phục cô gái này.... ẩn sâu vỏ ngoài yếu đuối là một tinh thần vô cùng mạnh mẽ.

------------------

Đêm...

Ran lặng nhìn cánh cửa đóng im lìm.

Cô lặng lẽ đứng dậy và bước về phía cửa sổ. Vầng trăng tỏ ánh sáng dịu vào căn phòng tối lờ mờ của cô.

Ran tạm thời được cách ly với các máy móc điều trị. Cô nhìn chậu hoa hồng trước mặt và khẽ vuốt cánh hoa, sự mềm mại không còn nữa. Cô đã ráng quen... nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.

Ran ngủi mùi hương của hoa hồng... không có gì cả! mùi hương nồng nàn ấy biến mất hoàn toàn rồi.

Ran nhắm mắt và ngồi xuống giường... cô đưa ngón tay của mình khẽ chạm vào gai hoa... máu nhỏ xuống tấm ra nệm trắng tinh... không đau đớn!

Ran mút ngón tay của mình thật chậm... máu sẽ có vị mặn... cô vừa nếm thứ gì thế này? tại sao không có mùi vị gì cả?

Ran không nhận ra nước mắt đã ướt đẫm khóe mi... Cô cảm thấy mình chơi vơi quá. Ran cảm thấy rất sợ... cô đang dần tiến gần đến cái chết hơn sao?

Không muốn ai đau khổ vì mình... để rồi khi đêm đến... âm thầm khóc.

Ran lau những giọt nước mắt và nằm xuống ... cô nhớ hơi ấm từ anh... cô nhớ những câu chuyện ngốc nghếch của anh...

Nhưng cơn đau... không cảm giác...

TRái tim cô nghẹn lại khi nhớ đến anh...

Lệ trào nóng hổi... Có cảm giác hơi cay ở sống mũi...

Tớ nhớ... Shinichi.

-----

Thiên thần của tôi...

Em đã giấu đôi cánh đi đâu...

Mà tại sao bước đường em đi...

NGập tràn máu và nước mắt...

Bước chân thiên thần...




----------

Chử kí của ariesmiyano456




♥♥♥
Hãy nhớ nhữg gì đáng nhớ
Quên đi nhữg gì cần quên
Thay đổi những gì có thể...
Và ...hãy chấp nhận nhữg gì đã mất...
Ko phải cứ tạnh mưa thì sẽ có cầu vồng…… Cũng như là….. Ko phải cứ có 1 người hết lòng yêu thì sẽ có 1 người đáp lại…… Và….Ko phải cứ có 1 người mòn mỏi chờ đợi……. thì sẽ có 1 người trở về
♥♥♥

≧'◡'≦ Aries Miyano ≧'◡'≦


Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của ariesmiyano456





Today at 2:46

Sponsored content

Thông tin thành viên
Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: [Shortfic ShinRan sưu tầm] Bước chân thiên thần




Tài sản
CLick Vào Xem Tài Sản Của Sponsored content







Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang

General instructions
Forum 4ALL - Mái Nhà Tình Bạn
Powered by phpbb® & Version 2.0
Forumotion_ripped by vlt
Best displayed with Firefox & Google Chrome
and 1024x768 screen resolution


Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog